LỪA ĐẢO KỲ NGHỈ: 5 bước để luộc sạch tiền của một cụ già
Mình kể bạn nghe đường đi của một nồi tiền. 1 cụ giáo về hưu, gần 70 tuổi, gom góp hơn 30 năm đứng lớp. Hơn 1 tỏi bốc hơi trong khoảng 3h ngồi với 2 đứa tư vấn. Câu chuyện này là thật và nó đi qua đúng 5 bước
Đường thứ 1: hợp pháp đến mức cay đắng: cái lúc cụ ngồi mở sổ tiết kiệm ở ngân hàng, trong xấp giấy dày cộp có một dòng chữ nhỏ xíu, đại ý đồng ý cho chia sẻ thông tin với đối tác liên kết. Cụ có đọc k? KHÔNG (tôi cũng k bjo đọc). Mắt kém, tin nhân viên như tin con cháu, ký cái roẹt. Thế là từ giây đó, cái tên cụ đc phép chuyền hợp pháp sang một rổ đối tác mà cụ k biết là ai.
Đường thứ 2: cô nhân viên ngồi lặng lẽ copy, tải file danh sách khách rồi tuồn ra ngoài bán. Đã có người bị truy tố vì việc này. Tường lửa ngân hàng đắt mấy cũng ko vá nổi lòng tham một con người.
Bước 2: cuộc gọi ngọt như mía lùi
Chuông reo, giọng đứa cháu lễ phép: cô ơi bên con tri ân khách hàng, tặng cô kỳ nghỉ miễn phí, cặp vé, cô qua nhận quà nhé. K nói gì tới bán buôn, chỉ là quà.
Cụ tới 1 tòa nhà sang, sảnh đẹp, nhân viên ăn mặc bảnh bao đón tận cửa, dạ thưa ngọt xớt. 1 cụ về hưu lâu rồi k còn ai dạ thưa, tự nhiên thấy mình đc trọng vọng, oai hẳn. Rồi 2,3 đứa ngồi quây lấy cụ. Đứa hỏi han sức khỏe con cháu, đứa khen cô còn minh mẫn phong độ, đứa vẽ ra viễn cảnh cô đưa cả nhà đi nghỉ 5 sao, để lại cho con cháu 1 cái tài sản. Ngồi mấy tiếng đồng hồ, k cho cụ một phút yên để gọi hỏi ai. Nhạc, nước, xoa bóp vai, lạnh thì lấy chăn, lời khen nức nở. Tới lúc cái đầu cụ mụ đi thì chúng chốt: ưu đãi chỉ hôm nay, cô ký luôn đi kẻo mai hết suất
Bước 3: chốt deal
1 gói nghỉ dưỡng tầm 200 đến 500 củ, có gói villa lên tới tiền tỷ. Số tiền lớn vậy, đáng ra phải về nhà nghĩ cả tuần. Nhưng tụi nó k cho, phải chốt nóng ngay tại bàn, lúc cái đầu cụ còn đang mụ mị.
Cụ sẵn tiền thì chúng dắt ra ngân hàng ngay chiều đó, tất toán cả sổ tiết kiệm gửi mấy chục năm, chuyển thẳng cho công ty trong cùng một buổi. Cái sổ dưỡng già thành cái hợp đồng kỳ nghỉ, trong vài tiếng,
Còn cụ kêu chưa có đủ tiền. K sao, chúng có bài cho việc đó. Cô cứ đặt cọc trước 30% giữ suất ưu đãi hôm nay đã, phần còn lại đóng sau cũng đc. Nghe thơm phức nhưng cái cọc đó chính là cái móc. Đóng cọc rồi, trong hợp đồng ghi rõ một câu: k bên nào đc đơn phương chấm dứt khi chưa có thỏa thuận của cả 2. Tức là cụ đã bị khóa, ván đóng thuyền rồi. Mai tỉnh táo muốn rút, chúng bảo cô tự ý phá hợp đồng thì mất cọc. Tiếc mấy chục triệu cọc, cụ lại è cổ vay mượn đóng nốt cho đủ. Cái cọc tưởng là giữ chỗ, thực ra là cái còng
Cụ ký mấy hợp đồng dày cộp, mua gói nghỉ ở một dự án có khi còn chưa xây xong, thời hạn 15 năm. Cụ có đọc kỹ k. Làm sao đọc nổi, sau mấy tiếng bị quây tới mụ người. Cụ ký cho xong, để đc về. Tới lúc đó cái gọi là tài sản 5 sao trọn đời ấy, với cụ, chỉ là một xấp giấy
Bước 4: bẫy chồng bẫy
Vài tháng sau cụ vỡ lẽ: đi nghỉ thì gọi đặt phòng báo hết chỗ, phí thường niên năm nào cũng phải đóng, bán lại thì k ai mua. Tiền chôn một cục chết dí. Cụ đang là người chết đuối
Đúng lúc đó, chuông lại reo, 1 công ty khác, giọng cũng lễ phép y vậy: cô ơi bên con có khách nước ngoài, khách Việt kiều, đang cần mua lại đúng gói của cô. Cô mua 400, khách trả 700. Có khi nó còn cho một đứa đóng vai chính ông khách đó gọi tới nói chuyện ngọt xớt, để cụ tin là có người mua thật
Đang ôm cục nợ tưởng mất trắng, tự nhiên có người trả cao hơn cả giá mua, k mừng mới lạ. Nhưng phao có buộc đá. Muốn bán đc, cụ phải nộp vài khoản: phí tư vấn, phí bảo lãnh, phí thủ tục, thuế nộp trước. Hoặc khắm hơn, phải mua thêm một gói mới rẻ hơn, tầm 200, gọi là cho đủ điều kiện chuyển nhượng. Nghe ngược đời: bán hàng mà bắt người bán nộp tiền. Nhưng cái đầu đang chăm chăm gỡ 400 triệu thì bỏ thêm 200 để lấy về 700 vẫn thấy hời. Cụ nộp vội ấy chứ
Nộp xong, vụ mua lại bắt đầu trục trặc. Khách chưa thu xếp đc tiền, hồ sơ đang xử lý, đang chờ phê duyệt, du di vài hôm. Vài hôm thành vài tháng, rồi mất hút. Cụ k bán đc gì, chỉ vừa bị móc thêm 1 lần nữa. Từ 1 nạn nhân, cụ thành nạn nhân kép, x2 nỗi đau. Có cụ cứ thế bị cuốn từ một hợp đồng lên mấy chục hợp đồng, mấy chục tỷ, vì lần nào đòi gỡ cũng bị dụ mua thêm một cái để đủ điều kiện thanh lý cái cũ.
Bước 5: đổi tên, biến mất, rồi quay lại
Vài tháng sau công ty đó đổi tên, đổi người đại diện, đổi địa chỉ hoặc biến mất cmn luôn. 1 thời gian sau lại có 1 công ty mới gọi tới, tiếp cận chính cụ, bằng đúng kịch bản cũ. Vì sao nó biết tìm đúng cụ. Vì cái tên cụ, sau lần dính đầu, đã đc bán lại cho đám sau như một món hàng. Ai đã dính 1 lần thì bị tô đậm trong sổ, thành mồi ngon, vì người đang quýnh quáng gỡ vốn bao giờ cũng dễ ăn hơn người thường. Bị lừa 1 lần k phải là hết, nhiều khi nó là cái cớ để bị lừa lần 2, lần 3, trong nhiều năm
Túm lại
Buồn cười là thế này. Tụi lừa hiểu bố mẹ mình hơn chính mình. Nó biết cụ thèm đc hỏi han, nên nó hỏi han. Nó biết cụ sợ làm phiền con, nên nó bảo cô cứ giấu các cháu. Nó biết cụ muốn để lại cái gì đó cho con cháu, nên nó bán cho cụ cái mác tài sản trọn đời. Nó nghiên cứu nỗi cô đơn của bố mẹ mình kỹ hơn cả mình
Nghĩ mà cay da*i
Luật rồi sẽ siết, nhưng chờ luật thì lâu. Suy cho cùng tụi nó bán đc hàng là nhờ cái khoảng cách giữa mình với bố mẹ, ông bà. K/c đó càng rộng, nó càng dễ làm ăn
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét