QUẢNG CÁO BÁN NHÀ MẶT PHỐ TRƯƠNG ĐỊNH, HÀ NỘI

QUẢNG CÁO BÁN NHÀ MẶT PHỐ TRƯƠNG ĐỊNH, HÀ NỘI - Chủ Blog và FB này có nhu cầu bán nhà mặt đường Trương Định, quận Hai Bà Trưng, Hà Nội. Nhà cách ngã tư Chợ Mơ 400m (giao điểm Đại La, Minh Khai; Vingroup đang mở rộng 2 phố thuộc đường vành đai 2 này thành đường 2 tầng rộng 60m). Mặt tiền nhà nhìn ra đường rộng 4m. Đất thổ cư từ xa xưa, có sổ đỏ. Diện tích 268m2, có sẵn nhà mặt đường 40m để bán hàng, nhà 3 tầng phía trong 65m2, nhà 3 tầng phía trong nữa 50m2. Ngoài ra là đất sân và ngõ phụ rộng rãi để từ các nhà 3 tầng đi ra phố. Giá bán 32 tỷ đồng. Liên hệ: 0983 040093, 0917 733173, laitranmai@gmail.com

Thứ Ba, 19 tháng 11, 2019

Tại sao VN có thể đánh bại đội tuyển Thái Lan ?

Tại sao VN có thể đánh bại đội tuyển Thái Lan ?
1. Khi bình luận trong bài "Vì sao phản kháng xã hội đang nổ ra khắp thế giới ...", tôi đã đưa ra một cảnh báo: Đại phản kháng xã hội ở VN đã thực sự bắt đầu, chỉ có Chủ tịch nước và Tổng bí thư nào hiểu được điều đó, thì đất nước và người dân VN mới có tương lai; còn không, những thập kỷ và những thế hệ người VN tới đây sẽ tiếp tục là những thập kỷ và những thế hệ mất mát. Tôi nhấn mạnh vai trò cực kỳ quan trọng của Chủ tịch nước và Tổng bí thư vì VN là thể chế độc quyền; một người quyết định tất cả. Điều này đã được quy định trong Hiến pháp và Điều lệ Đảng cầm quyền.
Tối hôm 14/11 đội tuyển bóng đá quốc gia VN lại tiếp tục đà thắng lợi khi đánh bại các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống Nhất (UAE - The United Arab Emirates) với tỷ số khiêm tốn 1-0. Phải nói thực là tôi không hài lòng với tỷ số này lắm và nhất là thấy đội tuyển VN lên xuống quá chậm, chuyền bóng không chính xác, rê dắt luẩn quẩn và nhất là không tạo được nhiều cơ hội để dứt điểm nhưng khi có cơ hội thì dứt điểm kém. Tuy nhiên, có lẽ đây là chiến thuật câu giờ của ông HLV Park Hang-seo sau khi đội nhà đã ghi được bàn thắng, nên vẫn vui vẻ chấp nhận.

Thứ Hai, 18 tháng 11, 2019

Chuyện Hongkong

Chuyện Hongkong
Lê Nguyễn Duy Hậu - Cần nhìn rõ rằng cuộc biểu tình ở Hong Kong cho đến ngày hôm nay không còn là một cuộc biểu tình đòi dân chủ và dân sinh thông thường nữa, mà đang chuyển mình thành một cuộc đấu tranh cho độc lập, tự trị khỏi sự ảnh hưởng của Trung Quốc.

Điều trớ trêu rằng nó khiến cho nhiều người Việt khi theo dõi và phán xét các sự kiện ở Hong Kong lâm vào tình thế tiến thoái lưỡng nan. Liệu rằng ta có nên nhân dịp này để dùng tính chất bạo lực của các hoạt động biểu tình mà người Hong Kong đang tiến hành nhằm lên án “tự do quá đà” và đề cao “ổn định chính trị”? Nhưng chẳng phải bằng việc lên án như vậy, đồng nghĩa với việc họ ủng hộ các hành động cứng rắn và nỗ lực xiết chặt dân chủ ở Hong Kong của chính quyền Trung Quốc. Đôi lúc giữa hai con ngáo ộp là dân chủ và Trung Quốc, người ta lựa chọn sợ hãi một ý tưởng hơn là một chính quyền.

Phạm Nhật Vượng &VinGroup: tài trí hay tội đồ?

Phạm Nhật Vượng &VinGroup: người tài trí hay tội đồ?
Trần Lâm - (Tôi không nhìn từ khía cạnh một người bình thường với khát vọng làm giàu cho bản thân. Mà đó là lợi ích cho quốc gia, dân tộc này). Trong mắt 1 người như tôi, ông Vượng không phải loại tài trí ngút trời, xoay chuyển càn khôn gì. Chỉ là một loại trục lợi, làm giàu dựa trên nguồn tài nguyên đất - nguồn tài nguyên gần như cuối cùng của Việt Nam. Quy mô càng tăng lên hàng chục tỉ usd, thì sự bị tước đoạt sở hữu đất của người dân càng tăng lên, vì nó còn là phát súng cho hàng ngàn doanh nghiệp kinh doanh bất động sản như kiểu FLC gây oan trái khắp nơi. Một loại làm giàu kí sinh chứ không thực tài trí. Có chăng là làm thay đổi hình ảnh đẹp hơn ở các góc thành phố trải dài trên khắp Việt Nam mà không đi đôi với tạo ra giá trị thặng dư, đóng góp vào cân bằng ngân sách lõi cho quốc gia.

Tôi đã kinh doanh, làm việc với rất nhiều doanh nhân nổi tiếng trên thế giới, đọc và nghiên cứu gần như tất cả lịch sử chính trị của nhân loại. Nên tôi sẽ có cái nhìn nhiều điểm chung với tầng lớp tri thức, làm doanh nghiệp trong và ngoài nước. Nếu chỉ đánh giá Phạm Nhật Vượng và Vingroup khát vọng, kinh doanh làm giàu hay sự nổi tiếng thì không có gì đáng nói, cũng sẽ giống như sự ra đời, phát triển như những doanh nghiệp thông thường khác ở Việt Nam.

TQ muốn Trump làm tổng thống thêm 4 năm nữa ?

Tại sao Trung Quốc muốn Trump làm tổng thống thêm 4 năm nữa
Trần Hà Linh - Trung Quốc muốn Tổng thống Mỹ Donald Trump tái đắc cử, bởi vì ông rất yếu đuối. Điều này có lẽ trái với cách nhìn nhận của nhiều người, trong đó có một bộ phận lớn người Việt Nam. Quan điểm này được trình bày trong bài viết “Trump is Beijing’s Best Asset” đăng trên tờ Foreign Policy ngày 15/10/2019 của hai tác giả Paul Haenle, cựu giám đốc phụ trách Trung Quốc của Hội đồng An ninh Quốc gia Hoa Kỳ dưới thời hai tổng thống George W. Bush và Barack Obama, nay là Chủ tịch của Trung tâm Carnegie-Tsinghua; và tác giả Sam Bresnick, biên tập viên của Trung tâm Carnegie-Tsinghua – một dự án hợp tác giữa Quỹ Hoà bình Quốc tế Carnegie (Hoa Kỳ) và Đại học Thanh Hoa (Trung Quốc).
Tổng thống Mỹ Donald Trump được chào đón trong chuyến thăm Trung Quốc năm 2017. Ảnh: ARTYOM IVANOV/TASS/GETTY IMAGES.

Tổng thống Mỹ bị đàn hạch dựa vào tội gì?

ĐÀN HẠCH TỔNG THỐNG MỸ
Tổng thống Mỹ bị đàn hạch dựa vào tội gì?
===FB Larry De King===
Luật pháp Mỹ cho phép một người có thể tố cáo hành động phạm pháp của bất cứ ai, kể cả tổng thống. Người đó thông thường được gọi là whistle-blower (người thổi còi). Cho đến giờ này phe DC không đưa ra được 1 chứng cớ nào xác thực. Nhân chứng quan trọng nhất chính là người thổi còi bị phe CH yêu cầu ra điều trần, nhưng chủ tịch ủy ban tình báo Adam Schiff, người lãnh đạo cuộc đàn hạch này, bảo rằng không cần thiết. Giả dụ rằng có ai đó tố cáo rằng ông Schiff đã phạm tội ấu dâm. Và tòa án kêu ông ra luận tội mà ông không được biết người tố cáo mình là ai thì ông có đồng ý không?
Trong hình ảnh có thể có: 3 người, mọi người đang đứng và bộ vét
Vụ việc như sau:
1. Tháng 8 vừa qua, hạ viện đứng đầu là bà Pelosi, thông báo có 1 người thổi còi tố cáo rằng, ngày 25 tháng 7 vừa qua tổng thống Trump, trong 1 cuộc điện đàm với tổng thống Zelensky của Ukraine đã lợi dụng gói viện trợ quân sự trị giá 400 triệu đô cho Ukraine để buộc ông Zelensky mở lại điều tra vụ bê bối về công ty Burisma như là 1 sự lại quả (quid pro quo - tiếng Latin). Trump sẽ chặn vụ viện trợ này nếu Zelensky không nghe lời.

Cắt chức và cho xuất ngũ Thượng uý Nguyễn Xô Việt

Sức ép của dư luận đang có tác dụng mạnh. Chỉ còn hơn một năm nữa là đại hội Đảng toàn quốc lần thứ 13. Từ nay đến lúc đó sẽ là các đại hội đảng cấp cơ sở, tại đó sẽ bầu mới lãnh đạo các cấp. Do đó các quan đang lo giữ ghế, đánh chiếm ghế cao hơn... nên rất ngại, thậm chí sợ dư luận. Vì thế dư luận càng ép mạnh thì càng có thể xử lý được nhiều vụ việc.
Giáng cấp bậc hàm và cho xuất ngũ đối với Thượng uý Nguyễn Xô Việt
18/11/2019 - Trao đổi với phóng viên Báo CAND chiều nay, 18-11-2019, lãnh đạo Công an tỉnh Thái Nguyên cho biết, vừa ra Quyết định giáng cấp bậc hàm từ Thượng uý xuống Trung uý và cho xuất ngũ đối với Nguyễn Xô Việt (SN 1984), cán bộ Đội Tổng hợp, Công an Thị xã Phổ Yên, tỉnh Thái Nguyên.

Hành vi vi phạm của anh Nguyễn Xô Việt
 được camera trạm dừng nghỉ ghi lại.
Quyết định xử lý kỷ luật đối với anh Nguyễn Xô Việt được thực hiện tròn 1 tuần sau khi bị Công an tỉnh Thái Nguyên tạm đình chỉ công tác để điều tra làm rõ sự việc anh này ném xúc xích vào mặt nữ nhân viên và tát nam nhân viên của Trạm dừng nghỉ Hải Đăng (xã Tân Phú, thị xã Phổ Yên, tỉnh Thái Nguyên).

Sau “quần đảo Trường Sa thuộc về TQ” sẽ là gì?

Sau “quần đảo Trường Sa thuộc về Trung Quốc” sẽ là gì?
Thường Sơn - Ngày 8/11/2019, Bắc Kinh đã tiến thêm một bước gây hấn khi Người phát ngôn của Bộ Ngoại giao Trung Quốc là Cảnh Sảng tái khẳng định ‘quần đảo Trường Sa thuộc về Trung Quốc’. Trước đó vào ngày 18/9, cũng là Cảnh Sảng đã tung ra một tuyên bố chưa từng có: khẳng định Bãi Tư Chính thuộc chủ quyền của Trung Quốc và yêu cầu Việt Nam phải ngừng mọi hoạt động khai thác dầu khí ở nơi này.

Hình ảnh Quần đảo Trường Sa
Đã có thể nhìn ra rất rõ ý đồ của Trung Quốc trong chiến dịch mang tên Hải Dương 8 từ đầu tháng 7 năm 2019 đến nay đó là biến vùng lãnh hải và đặc quyền kinh tế của Việt Nam thành ‘vùng tranh chấp lãnh thổ’ với Trung Quốc, để sau đó từng bước tuyên bố không chỉ Bãi Tư Chính mà cả quần đảo Trường Sa cũng thuộc chủ quyền Trung Quốc. Nếu mất Trường Sa, Việt Nam sẽ mất nốt một cứ điểm quan trọng ở Biển Đông, sau khi quần đảo Hoàng Sa đã rơi vào tay Trung Quốc năm 1974.

Chủ Nhật, 17 tháng 11, 2019

Điều chưa biết về chuẩn tướng Nguyễn Hữu Hạnh

Bài thơ NHÂN TÌNH THẾ THÁI của Nguyễn Bỉnh Khiêm được nhắc tới trong bài này:
"Được thời thân thích chen chân đến,
Thất thế hương lư ngoảnh mặt đi
Thớt có tanh tao RUỒI MỚI ĐẬU
Gang không mật mỡ KIẾN BÒ CHI"
Điều chưa biết về chuẩn tướng Nguyễn Hữu Hạnh
Nguyễn Thông -16-11-2019 - Nói đến chuẩn tướng Nguyễn Hữu Hạnh nhiều người biết, lẽ đâu dám viết rằng “điều chưa biết”. Nhưng quả thật, tôi nghĩ điều tôi sắp kể ra đây, người biết chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Trước khi kể, vòng vo chút đã, như các cụ ngày xưa bảo phải “nói có đầu đuôi”. Tất nhiên tôi không khề khà tới mức, kiểu thưa ông con tằm nó nhả ra tơ, người ta đem tơ bán cho người tàu, người tàu dệt thành the rồi bán sang ta, ông đi mua the về may thành áo… Tôi chỉ làm chút lý lịch trích ngang thôi.

Ông Hạnh là chuẩn tướng, sĩ quan cao cấp của quân đội Việt Nam cộng hòa, mà người cộng sản gọi là “quân đội ngụy, ngụy quân”. Ông được mặt trận (tức phe cách mạng) móc nối, dụ dỗ nên ngả theo cách mạng. Thời trước 1975 ở miền Nam có câu “Ăn cơm quốc gia, thờ ma cộng sản”, dạng này nhiều lắm, trong đó có ộng Hạnh.

Ông Hạnh thuộc nhóm “ăn cơm” kiểu Nguyễn Thành Trung, Tôn Nữ Thị Ninh, chứ không thể xếp chung vào nhóm Phạm Ngọc Thảo, Phạm Xuân Ẩn, Đặng Trần Đức, Vũ Ngọc Nhạ… bởi những ông vừa kể ăn cơm cộng sản, giả vờ phụng sự quốc gia. Một dạng là tình báo, điệp viên, còn một dạng là hai mang, bề tôi thờ hai chúa.

Dân đen như chúng tôi tất nhiên trước ngày đất nước thống nhất chả biết gì về ông Ẩn, ông Nhạ, lại càng không biết những người như ông Hạnh. Chỉ sau năm 1975, chỗ này chỗ kia xì ra, có lúc um lên, nhà văn nhà veo ghi chép thì công tích, sự nghiệp của họ mới rõ dần. Người ta biết ông Hạnh chủ yếu ở những giây phút cuối cùng, khi ván bài đã chuẩn bị ù, ông giúp cho tướng Dương Văn Minh có những động tác và chỉ thị mang tính quyết định để… đầu hàng, có lợi cho cách mạng.

Nói gì thì nói, chỉ cần một lời khuyên của ông Hạnh với tướng Minh khi ấy, đã cứu được hàng nghìn người, thậm chí cả vạn người khỏi cái chết, giúp cho Sài Gòn gần như còn nguyên vẹn. Tất nhiên cả ông Hạnh lẫn tướng Minh big đều không hình dung ra được về sau lời ca của nhạc sĩ Hồ Bắc đã bị cải biên thành “tiến về Sài Gòn, ta chiếm nhà mặt tiền; tiến về Sài Gòn, ta chiếm nhà thật toooo…”.

Sau 1975, ông chuẩn tướng quân đội Việt Nam Cộng hòa cũng được chính quyền mới lưu dung, cho ngồi vào bộ máy nhưng cũng chỉ ở thứ đoàn thể chính trị xã hội vô hại là mặt trận tổ quốc, chứ chả có ghế gì quan trọng. Ông cũng không được bất cứ thứ cấp bậc gì trong quân đội, chỉ được gọi là nhân sĩ, như dạng ông Trịnh Đình Thảo, bà Ngô Bá Thành, ông Lữ Phương, ông Hồ Ngọc Nhuận… vậy.

Chuẩn tướng Nguyễn Hữu Hạnh mất ngày 29.9.2019, tuổi già, sinh lão bệnh tử, đã sắp cúng 49 ngày. Ai rồi cũng phải ra đi hầu trời, kể cả ông cách mạng, ông tình báo, ông hai mang, ông chiêu hồi, chả ai cưỡng lại được mệnh trời. Nếu cưỡng được, suất ấy các vị lãnh đạo trung ương cũng giành hết chứ chả tới phần dân đen, ngay cả ông Hạnh.

Hết phần “nói có đầu”, bây giờ kể tới “đuôi”. Chả là ngay sau ngày cụ chuẩn tướng quân đội nửa Sài Gòn, nửa cộng sản, mất, tôi nhận được cuộc điện thoại, lúc ấy đang mặc áo mưa, ngồi lên xe chuẩn bị ra khỏi nhà, đi có việc gấp. Nghe máy, một giọng già nhưng còn rõ “Thông à, anh đây”. Thú thực, đã lâu tôi không nghe trong máy viễn liên giọng này, dường như đầu dây bên kia cũng hiểu sự lăn tăn ấy, lại tiếp ngay “Anh Năm dự bị đây”.

Trời, thủ trưởng cũ của tôi gần 20 năm, thầy Nguyễn Văn Năm, hiệu trưởng Trường dự bị đại học TP.HCM. Ngày nhà giáo 20.11 năm nào chúng tôi chả gặp thầy, sao hôm nay có chuyện gì mà thầy chỉ đạo sớm thế. Thầy bảo, mày có biết Nguyễn Hữu Hạnh chuẩn tướng không. Tôi dạ, em biết chứ, em còn nhớ đã gặp ổng trong phòng làm việc của thầy mà, năm 1978. Thầy lại bảo, phải, tao kể cho mày nghe chuyện này, nỗi uất ức của ông Hạnh.


Đúng ra phải kể ngay về thầy hiệu trưởng Nguyễn Văn Năm, nhưng thôi, gác lại để sau, sợ mọi người sốt ruột.

Tôi dỡ cái áo mưa ra, không đi công chuyện nữa, ngồi nghe thầy Năm rủ rỉ qua điện thoại. Và đây là lời thầy:

Mày nhớ không, hồi sau giải phóng, trường ta được thành lập để thu nạp các đối tượng chính sách, bồi dưỡng cho họ một năm trước khi họ vào đại học. Đối tượng thì mày rõ rồi, gồm bộ đội, cán bộ, con em cán bộ, con em gia đình cách mạng, thanh niên xung phong. Ban đầu chỉ tập trung vào những người ấy, sau nữa mới mở ra người dân tộc thiểu số, vùng sâu vùng xa…

Năm 1977, tao bất ngờ nghe báo có khách, nói với ông Can bảo vệ cho mời vào. Nghe khách giới thiệu, tao biết mình đang nói chuyện với ông Nguyễn Hữu Hạnh, chuẩn tướng quân đội Sài Gòn, người có công rất lớn với cách mạng, nhất là ở chặng cuối cùng. Ông bảo, tôi nghe người quen thân giới thiệu anh có thể giúp được nên mạo muội tìm đến anh. Nhìn ông, thấy ngay cả sự bức xúc, dồn nén, buồn bã, thất vọng bộc lộ ra ngoài, mặc dù khuôn mặt rất hiền, nói năng nhỏ nhẹ. Tao bảo, anh cứ nói, liệu tôi có giúp được gì chăng.

Ông Hạnh kể, anh Năm ạ, anh cũng biết tôi là người thế nào rồi, tôi không tiện kể ra đây bởi ngại mang tiếng công thần, đóng góp cho dân cho nước mà còn đòi hỏi này nọ. Việc tôi làm, có nhiều người biết, và còn sống cả. Tôi thì bây giờ coi như đã xong, đã hoàn thành nhiệm vụ, chẳng cần gì cho riêng mình, nhưng con cái thì cần được đối xử tử tế, nhất là cha nó có những đóng góp nhất định cho cách mạng. Thưa thật với anh, con tôi vừa rồi thi đại học, đủ điểm nhưng họ dứt khoát không cho học, lý do con ngụy quân ngụy quyền. Tôi không thể ngờ họ lại đối xử với tôi, Nguyễn Hữu Hạnh, như vậy. Tôi cất công đi hỏi những nơi cần hỏi, họ đều hoặc làm lơ, hoặc lắc đầu, cứ vin vào lý do ngụy quân ngụy quyền, mà lại còn tướng ngụy nữa. Không bắt đi cải tạo là khoan hồng lắm rồi, đòi gì nữa. Ở thành phố này, tôi đã tới hết các cửa, lại nhờ hỏi ra tận trung ương, họ đều lắc đầu. Bao nhiêu người của mặt trận, của cách mạng trước kia từng liên lạc với tôi, móc nối, chỉ đạo tôi, giờ tìm đến, ai cũng lạnh nhạt, không một ai lên tiếng giúp. Mới có gần 2 năm mà đã quay ngoắt lại, trở mặt như thế, xem như Nguyễn Hữu Hạnh là kẻ thù, là kẻ đứng ngoài, không chút đóng góp gì cho đất nước này, tội đồ. Tôi thì thế nào cũng được, trải đời tới giờ, tôi biết thế nào là thói đời, nhưng con tôi mà họ đối xử như thế thì quá bất công, vô ơn. Cháu sẽ nghĩ gì về ba nó, về cách mạng…

Ông Hạnh kể dài lắm, buồn và uất ức, muốn trải hết cõi lòng. Tao bảo với ông Hạnh, để tôi hỏi người ta, sẽ giúp anh giúp cháu. Anh cứ yên tâm, không thể đối xử với anh một cách vô ơn như thế được. Thông à, mày thừa biết cái thói săn được chim bẻ ná, bắt được thỏ giết chó săn, nhưng họ xử sự với ông Hạnh như vậy thì quá tệ. Tạo gặp ông Mười Trí, bảo anh ơi, thế anh Hạnh có công với cách mạng không mà lại hắt hủi anh ấy thế. Ông Trí chậc chậc, ai có hay không tui không biết, chứ ông Hạnh là công lớn, lớn lắm, làm chi có chuyện phụ bạc ấy. Tao kể lại tình đầu, ông Mười chậc chậc, khốn nạn, khốn nạn quá thể. Ông Mười nói, anh Năm, anh ráng giúp ông ấy, không phải vì anh vì tôi, mà vì cái danh dự của cách mạng, của chế độ này. Đừng đề người ngoài nhìn vào rồi chỉ thấy cách mạng là đám ăn cháo đá bát, vắt chanh bỏ vỏ, vô ơn bội nghĩa.

Tất nhiên, không cần ông Trí nhắc thì tao cũng làm. Cuối cùng tao cũng đòi hỏi được quyền lợi chính đáng cho con ông chuẩn tướng Hạnh, nhưng tao biết trong lòng, trong tâm tư, suy nghĩ của ông ấy về cách mạng, về chế độ này đã có cái lỗ sâu hoắm không thể nào lấp được.

Mà cũng buồn cười, điều này nữa, mày ạ. Về sau, người ta đối xử với ông Hạnh tốt hơn, khen ngợi ông ấy, nhất là mỗi khi tới dịp kỷ niệm 30.4. Nhiều cơ quan, đoàn thể, tổ chức, ông bà này nọ đứng ra nhận công lao đã “thu phục” được ông Hạnh, đã quan tâm giúp đỡ ổng về sau như thế nào. Thỉnh thoảng có gặp tao, hoặc liên lạc với nhau, ông Hạnh không nói gì, chỉ ngắn gọn “tôi biết họ là những người như thế nào rồi”. Giờ ổng mất, lại thấy người ta tranh nhau đứng ra tự kể công ơn, tự khen mình, tao thấy mắc cười quá.

Tôi nói với thầy Năm, anh ơi, thòi đời mà, “thớt có tanh tao ruồi đổ đến/gang không mật mỡ kiến bò chi/được thời thân thích chen chân đến/thất thế hương lư ngoảnh mặt đi”, ông Hạnh cũng chả tránh được, nhất là vào cái thời đảo lộn giá trị, đầy nhiễu nhương này. Đến công lao hãn mã như ông Phạm Xuân Ẩn, ông Nguyễn Tài… còn bị nghi ngờ, bị quản thúc, giam lỏng, bắt giam thì ông chuẩn tướng “ngụy” như thế vẫn còn may lắm. Hai thầy trò tôi còn trao đổi dài nữa, máy điện thoại nóng rừng rực, tôi sẽ biên kể ở phần tiếp theo.

Muốn biết những gì tôi chép ra đây thật hay bịa, đừng vội tin tôi, cứ dò tìm hỏi trực tiếp thầy Nguyễn Văn Năm, cựu hiệu trưởng Trường dự bị đại học TP.HCM. Thầy đang sống ở Sài Gòn, khỏe mạnh và rất minh mẫn. Sẽ kể thêm về thầy Năm cũng ở phần sau. Ngày kia, nhà giáo Việt Nam, chắc chúng tôi lại được hầu chuyện thầy. (còn tiếp)

Nguyễn Thông

XUẤT KHẨU LAO ĐỘNG OAI HƠN LÀM SẾP !

Nếu 1 ông chủ doanh nghiệp nhỏ và 1 cậu học chưa hết cấp 2 nhưng đang lao động tại nước ngoài với mức lương 6 ngàn đô/ tháng cùng về quê thì chắc chắn mọi người sẽ không chào đón ông chủ DN bằng cậu đi XKLĐ. Ông chủ DN làm kinh doanh, buôn bán, thương mại thì được gọi là “con buôn”, 6 nghìn đô chưa là cái gì; trong khi cậu XKLĐ nhiều người nhạy theo, gọi chàng là “Việt Kiều về nước“.
XUẤT KHẨU LAO ĐỘNG OAI HƠN LÀM SẾP ! 
1. Tuyệt đối hóa đồng tiền: Đây là cách nghĩ của 1 phần lớn người dân quê từ giữa Miền Trung trở ra phía Bắc. Điểm sai lệch đầu tiên là đánh giá sai lệch về tiền bạc, phần lớn thành phần này thuộc thái cực tuyệt đối hóa đồng tiền, “ có tiền có tất cả”, “ đầu tiên là tiền đâu”, chính vì tuyệt đối hóa đồng tiền nên các gia đình, hay các cá nhân sẽ tìm nhiều cách để kiếm tiền hoặc thật nhiều tiền bằng mọi cách, và XKLĐ là con đường nhanh gọn nhất.
Khi kiếm tiền bằng mọi cách, họ sẽ bất chấp vất vả, bất chấp nguy hiểm, bất chấp chữ tín, bất chấp nhân cách, bất chấp hậu quả cho chính mình, cho gia đình và cho cả xã hội. Một ví dụ điểm hình ở các vùng thôn quê nói trên là cho con cái đi xuất khẩu lao động bằng mọi cách, vì đây là con đường kiếm tiền nhanh nhất cho chính cá nhân, gia đình họ. 

Cô gái HK 18 tuổi kiện cảnh sát cưỡng hiếp tập thể

Cô gái Hồng Kông 18 tuổi kiện cảnh sát cưỡng hiếp tập thể
Xuân Thành, 17/11/2019 • Thông qua một công ty luật tư nhân, hôm 11/11, một cô gái Hồng Kông 18 tuổi đã phát hành tuyên bố cáo buộc cô đã bị cảnh sát cưỡng hiếp tập thể khi bị bắt giam tại đồn cảnh sát Tsuen Wan. Cảnh sát Hồng Kông trong buổi họp báo hôm 11/11 cũng đã tiết lộ tuổi của “Cô X” và cho biết “Cô X” đã cáo buộc bị 4 cảnh sát chống bạo động cưỡng hiếp tập thể vào ngày 27/9. Trong bài báo đăng hôm 10/11, tờ Minh Báo thân Bắc Kinh tiết lộ rằng luật sư của “Cô X” đã nộp bản tường trình vụ việc cho cảnh sát vào ngày 22/10 sau khi “Cô X” phát hiện cô có thai khi kiểm tra y tế tại Bệnh viện Queen Elizabeth. “Cô X” không phải trường hợp duy nhất tố cáo cảnh sát Hồng Kông cưỡng hiếp hoặc quấy rối những cô gái trẻ tham gia biểu tình ủng hộ dân chủ.Cảnh sát canh chừng người dân trong hoạt động “Bữa trưa cùng bạn” tại khu thương mại Central Hồng Kông ngày 15/11 (Hình: Epoch Times).

Sợ ngập, Kiên Giang xây 18 cống trên đê biển

Lo ngại nước biển dâng, Kiên Giang xây 18 cống trên đê biển
Nguyễn Quân, 17/11/2019 - UBND tỉnh Kiên Giang vừa phê duyệt Dự án Đầu tư xây dựng 18 cống trên tuyến đê biển, ven biển tỉnh Kiên Giang. Dự án có tổng vốn đầu tư 1.484 tỷ đồng, xây mới 18 cống trên tuyến đê biển, ven biển tỉnh Kiên Giang. Theo cập nhật Kịch bản biến đổi khí hậu và nước biển dâng cho Việt Nam năm 2015 của Bộ Tài nguyên và Môi trường (*), nếu nước biển dâng 1m, Đồng bằng sông Cửu Long có nguy cơ ngập 38,9% diện tích. Trong đó, tỉnh Kiên Giang có nguy cơ ngập khoảng 76,9% diện tích (cao nhất là Hậu Giang 80,62%).Bản đồ nguy cơ ngập ứng với mực nước biển dâng 100 cm tại khu vực đồng bằng sông Cửu Long. Màu đỏ là vùng có nguy cơ ngập (Nguồn: Viện Khoa học Khí tượng Thủy văn và Biến đổi khí hậu)

NGỰC TRẦN PHẪN NỘ

Ở VN hình như chưa có cô hay chàng ca sĩ nào phẫn nộ trước nhiều bất công, ngang trái thì phải.
NGỰC TRẦN PHẪN NỘ
Tổ quốc đẹp sao còn nhiều thương đau 
Hỡi trái tim Chilê đang đổ máu đào
FB Đỗ Hùng - Ca sĩ Mon Laferte nổi tiếng của Chile, trong khi lên thảm đỏ tại giải Latin Grammy, bèn tụt áo lộ ngực trần mang dòng chữ: “Ở Chile, chúng tra tấn, hãm hiếp và giết người” để tố cáo chính phủ đồng thời bày tỏ sự ủng hộ với những người phản đối chính phủ.

Mon Laferte là ca sĩ rất xịn, có vài MV trên 200 triệu view YouTube, cũng đã giành được giải Grammy đợt này. Album đoạt giải được cô dành tặng nhân dân Chile, cũng như chính cơ thể và bầu ngực này cô đã dành tặng cho tổ quốc. “Mi cuerpo libre para una patria libre” - “em thả rông cho tổ quốc thong dong” (thực ra: cơ thể tôi tự do cho tổ quốc tự do).

NHẬN DIỆN LOẠI DÂN TỘC HẠ ĐẲNG

Bài này có nhiều đoạn buồn cho thực trạng đất nước quá. Ví dụ nằm ở giữa khu vực địa lý Đông Bắc-Nam Á có 1 quốc gia hình chữ S với bờ biển trải dài, nhiều tài nguyên - khoáng sản phong phú, nhân lực dồi dào - trí tuệ (chất xám) được lân bang đánh giá cao... nhưng lại "không chịu" phát triển, bị nghèo khổ và còn rơi vào thảm cảnh tụt hậu, đi làm thuê (XKLĐ, Osin) cho các nước láng giềng trong khu vực. Quốc gia này có lẽ sẽ tồn tại không lâu vì nó dung dưỡng 1 thứ giống dân AN PHẬN, luôn khoe khoang, thích sống hưởng thụ và không dám tranh đấu cho những bất công xã hội, thậm chí là thờ ơ với họa mất nước cận kề.
NHẬN DIỆN LOẠI DÂN TỘC HẠ ĐẲNG
Khi bước qua thế kỷ 21, nhiều Quốc gia từng bị xem là "man di-mọi rợ" và thuộc "Thế giới thứ 3" giờ đang vươn lên để cố gắng phát triển kinh tế & hòa mình với Thế giới văn minh thì bên cạnh đó, vẫn tồn tại những đất nước nghèo khó - tụt hậu, chậm phát triển và "không chịu" phát triển (?!).
Những nước thuộc loại nghèo khó - tụt hậu, chậm phát triển có nhiều nguyên nhân sâu xa; thiếu tài nguyên, nhân lực, trí tuệ kém (chỉ số IQ thấp), kinh tế - chính trị thiếu cởi mở, bị rào cản bởi văn hóa cổ hủ hà khắc... Đó là yếu điểm thực tế của những nước nghèo mà họ đang dần khắc phục!

Khi những con cá mập gọi dân là chó

Khi những con cá mập gọi dân là chó
FB Nguyễn Đình Trọng - KHI NHỮNG CON CÁ MẬP THÈM HÚT MÁU, NHƯNG ÂM MƯU BỊ BẠI LỘ, NÓ QUAY RA CHỬI NHỮNG CHỦ NHÂN ĐÃ NUÔI NÓ THÀNH CÁ MẬP LÀ CHÓ. Khi đất nước những tỷ phú đại gia xuất hiện với cách buôn chính sách (rent seeking), bằng cách đó họ đã nhanh chóng trở thành những con cá mập, những tỷ phú USD. Những đồng tiền thuế người dân đóng vào ngân sách, những tài sản của người dân nghèo vô tội, những tài sản công biến thành tài sản riêng cho một nhóm người đó. Là khi đó số người oan khiên, bất công xã hội, người dân bần cùng rơi vào bế tắt sẽ tăng lên mọi nơi, mọi chỗ, mọi miền đất nước. Lâu dài họ sẽ chết trong bế tắt tuyệt vọng với những tiếng kêu thấu tận trời xanh.
Khi những con cá mập khát máu, âm mưu hút máu bị bại lộ, chúng khó tiếp tục hút máu qua con đường buôn chính sách (rent seeking) này. Khi đó chúng lồng lộn, cào cấu, chửi rủa và miệt thị những người dân, những người nghèo, người đang bị phụ thuộc vào sự độc quyền hay đặc lợi nó có được là đồ Chó. Chính những người dân toàn xã hội này đã góp nhặt làm giàu cho những con cá mập, những tỷ phú này. Nhưng điều lạ là dù bị chửi là chó nhưng phần lớn người dân vẫn im lặng cam chịu sự phỉ báng này?

Thưa cô, em thường nhịn ăn tới trường!

Tò mò đọc bài này vì cái tiêu đề. Đọc xong mới biết đây chỉ là bài tuyên truyền của ngành ông Nhạ vì trong bài có nhiều câu nhà báo nhét vào mồm cô giáo chứ chắc cô không nói vô lý như vậy. Có một seri bài như thế này, chắc là để tri ân các thầy cô giáo dịp 20/11 năm nay. Nhưng không sao, điều quan trọng là có cô Thoa tận tụy với học sinh thật, có học sinh dân tộc đang rất nghèo thật. Hết sức cảm phục và chân thành cám ơn cô giáo trẻ đã hy sinh tuổi xuân của mình để gieo con chữ cho trẻ em vùng sâu, vùng xa, vùng đồng bào dân tộc khó khăn... Đất nước mình có rất nhiều giáo viên tốt, hết lòng vì học trò như thế. Chỉ có điều trong khi họ lao động vất vả thì đám quan chức ngành giáo dục ở Hà Nội chỉ biết ngồi phòng lạnh làm và nói những điều viển vông, ngu xuẩn.
Thưa cô, em thường nhịn ăn tới trường!
15/11/2019 Thùy Linh (GDVN) - Cô Thoa kể, những năm đầu chưa thành lập trường bán trú các em phải đi lại khó khăn đặc biệt là trời mưa rét, có những em phải đi học từ 5h sáng đi bộ hơn 3 tiếng mới đến trường, nhiều lúc nhìn thấy các em đi đến trường nào ủng, nào áo mưa chống gậy đến trường vừa ướt, vừa lấm bẩn… nhiều hôm hỏi các em đi sớm như vậy đã kịp ăn gì chưa thì nhận được câu trả lời : “Thưa cô em toàn nhịn thôi, có hôm ăn tạm ít cơm nguội với măng ớt rồi đi” mà thấy sống mũi mình cay cay. 

Cô Nguyễn Thị Thoa với hành trình đi vận động 
học sinh đến trường (Ảnh nhân vật cung cấp)
Năm 2006, tốt nghiệp trường Cao đẳng sư phạm Thái Nguyên, tạm biệt quê hương Bắc Giang giống như một số bạn trẻ khác, Nguyễn Thị Thoa (sinh năm 1984) thôi thúc mình phải làm gì để tuổi thanh xuân thật có ý nghĩa. Như một cái duyên đến với nghề, tân cử nhân này đã làm đơn tình nguyện lên công tác tại Lạng Sơn - mảnh đất mà từ khi sinh ra cô Thoa chưa một lần đặt chân đến chỉ được biết qua sách vở, qua lời bạn bè đây là mảnh đất bắt đầu từ km số 0 của Quốc lộ 1A, nơi có cửa khẩu quốc tế Hữu Nghị, có đỉnh Mẫu Sơn, có nàng Tô Thị chờ chồng hóa đá, có hoa hồi ngát hương trong thơ ca.