Thứ Tư, 18 tháng 3, 2026

Mỹ nuôi một con chó nhưng không điều khiển được nó...

Mỹ nuôi một con chó nhưng không điều khiển được nó mà bị nó điều khiển: Israel lại đưa Mỹ vào bẫy 
1. Ngày 17/3, tờ The Guardian của Anh tiết lộ độc quyền rằng Cố vấn An ninh Quốc gia Anh Jonathan Powell đã tham gia cuộc đàm phán cuối cùng giữa Mỹ và Iran tại Geneva trước khi chiến tranh bùng nổ. Theo nhận định của ông, tiến trình đàm phán lúc bấy giờ rất tích cực, các đề xuất của phía Iran về chương trình hạt nhân là đủ quan trọng và "đầy bất ngờ", có khả năng ngăn chặn một cuộc chiến vội vã. 
Larijani (bên trái) và Soleimani (bên phải). (Nguồn ảnh: Associated Press, AFP)

Cuộc chiến Iran ảnh hưởng như thế nào tới các nước và khu vực trên thế giới

Cuộc chiến Mỹ - Israel - Iran ảnh hưởng như thế nào tới các nước và khu vực trên thế giới
Vòng xoáy đối đầu quân sự hiện tại giữa Mỹ, Israel và Cộng hòa Hồi giáo Iran bắt đầu từ ngày 28 tháng 2 bằng các cuộc không kích quy mô lớn vào lực lượng vũ trang, cơ sở hạ tầng kinh tế năng lượng, các trung tâm quyết định chính trị và ban lãnh đạo cấp cao của Iran. Xung đột vẫn chưa kết thúc và có thể kéo dài hàng tuần, thậm chí hàng tháng. 
Rõ ràng nhân loại ta đang chứng kiến những hành động thù địch quân sự chưa từng có tại khu vực này, với cường độ vượt xa "Cuộc chiến 12 ngày" hồi tháng 6 năm ngoái. Đây chắc chắn cũng là chiến dịch quân sự lớn nhất và khốc liệt nhất mà Tổng thống Mỹ Donald Trump từng phát động kể từ khi lên nắm quyền lần đầu vào tháng 1 năm 2017.

Chiến tranh Mỹ - Iran và cơ hội cho Trung Quốc

Chiến tranh Mỹ - Iran và cơ hội cho Trung Quốc
Tác giả: Ngạn Mặc Cây bút tự do tại Đài Loan.Lực lượng răn đe của Mỹ bị "xóa mã số", Chuỗi đảo thứ nhất bàng hoàng
Chuỗi đảo thứ nhất là một hàng rào phòng thủ liên hoàn của Mỹ và đồng minh để kiềm chế, bao vây Trung Quốc, trong đó Đài Loan là điểm yếu yếu nhất nhưng cũng là điểm trọng yếu nhất quyết định sự tồn tại của cả chuỗi.

Thắng Mỹ, Iran chính thức thành cường quốc Trung Đông

Thắng Mỹ, Iran chính thức thành cường quốc Trung Đông
Israel và Mỹ bắt đầu tấn công Iran từ ngày 28 tháng 2, hôm nay đã sang ngày thứ 19. Theo tôi tình hình này sẽ còn tiếp diễn dù Tổng thống Mỹ nhiều lần tuyên bố sẽ sớm kết thúc. Đơn giản là vì Mỹ đang thua thảm hại trên mọi mặt trận quân sự, ngoại giao, kinh tế... và cá nhân ông D. Trump đang sợ Đảng Cộng hòa sẽ mất hai viện trong khi bản thân ông sẽ bị Quốc hội luận tội. 
Thực tế cho thấy trong cuộc chiến này, Mỹ đã và đang dần dần sa lầy vào vũng bùn chiến tranh, còn Israel cũng sẽ dần nhận ra mình là ai, quyền lực, tiếng nói của mình có trọng lượng bao nhiêu ở Trung Đông.

Thứ Ba, 17 tháng 3, 2026

Nỗi lo mất 'tự do học thuật' tại Mỹ

Hôm qua tôi đăng bài về GS Ngô Bảo Châu, ông đã và đang giảng dạy tại Đại học Chicago từ năm 2010, nhưng cho biết đang có "nhiều việc xảy ra tại Mỹ mà tôi không thích". Ông nói "Các trường đại học Mỹ luôn là những định chế rất vĩ đại, nơi mà tri thức, khám phá và học thuật được trân trọng. Truyền thống này đã kéo dài 400 năm. Chỉ cần mọi người ủng hộ tầm nhìn về học thuật và tri thức, bất kể sắc tộc nào, họ đều nên được đối xử tốt. Nhưng về phương diện thị thực, đối với sinh viên, đang có những điều gây nản lòng xảy ra". Rồi ông bày tỏ: "Tôi hy vọng được ở một nơi mà không phải đối mặt hay nghe thấy những điều mình không thích."
Tôi đăng bài đó với ngầm ý: Chỉ mấy câu đó thôi, chúng ta đã thấy hai điều tôi nhận thấy từ khi ông D. Trump thò tay can thiệp bài giảng và tài chính của các trường đại học. Một là ông không tôn trọng học thuật, tri thức và bất kể sắc tộc nào; đặc biệt không đối xử tốt với giới trí thức. Hai là ông lợi dụng những phát biểu trong lớp học hay ở bất cứ đâu bị coi là không chuẩn mực theo tiêu chuẩn của ông để trừng trị hoặc trục xuất giảng viên, sinh viên. GS Châu có thể không bị trục xuất vì giáo sư quá nổi tiếng, nhưng những giáo sư khác và bạn bè của GS Châu hoàn toàn có thể trục xuất. Chính vì vậy ai có điều kiện thì nên bỏ Mỹ mà đi, tránh bị mang tiếng là bị trục xuất do có những phát ngôn, hành động không vừa mắt ông D. Trump. Bài dưới đây phản ánh đúng suy nghĩ của tôi. Nước Mỹ và châu Âu bây giờ khác xa với trong các thập niên 1980 và1990, thậm chí đến năm 2010. Khi người lãnh đạo không coi trọng trí thức thì làm gì có đổi mới sáng tạo, làm gì có tăng trưởng. Tăng trưởng 1-2% của các nước Âu Mỹ bây giờ chủ yếu dựa vào đầu tư sang các nước đang phát triển và vào hợp tác kinh tế và trao đổi thương mại bất bình đẳng.
Nỗi lo mất 'tự do học thuật' tại Mỹ
17/03/2026 Hệ thống giáo dục đại học Mỹ đang đối mặt với những biến động sâu sắc khi các giáo sư buộc phải tự kiểm duyệt bài giảng, thay đổi đề cương và thu hẹp các mục tiêu nghiên cứu để tránh sự trừng phạt từ chính quyền liên bang. 
Nhà Trắng khẳng định các chiến dịch này là cần thiết để xóa bỏ sự cố chấp và xây dựng lại niềm tin của công chúng vào một hệ thống học thuật mà phe bảo thủ cho là đang bị lệch lạc. Tuy nhiên, đối với nhiều người khác, sự cứng rắn này không khác gì một nỗ lực áp đặt tư tưởng và đàn áp tự do tư tưởng.
Đại học Columbia ở New York, Mỹ. Ảnh: REUTERS/TTXVN

Trump đang tứ bề thọ địch

Trump đang tứ bề thọ địch
Trump ảo tưởng sức mạnh và điên rồ nên đã sai lầm khi phát động chiến tranh với Iran. Bây giờ cả thế giới chổng mông vào ông ta, không chỉ Nga, Trung và các nước thân Iran và yêu chuộng hoà bình mà cả lũ đàn em tham lam hiếu chiến của Mỹ như Anh Pháp, Đức, Ý…
Có lẽ lũ đàn em này đang mong cuộc chiến Iran dẫn Trump tới chỗ bị Quốc hội Mỹ luận tội và bãi chức. Trump đang tứ bề thọ địch. Bị cô lập trên trường quốc tế, trong nước bị người dân tẩy chay, toà án bãi bỏ và chặn đứng các quyết định liều lĩnh của ông ta. Lạm phát ở Mỹ đang tăng và phong trào phản chiến trỗi dậy có nguy cơ làm Đảng cộng hoà mất cả hai Viện trong kỳ bầu cử tháng 11 tới.

Thứ Hai, 16 tháng 3, 2026

GS Ngô Bảo Châu nói gì khi rời Mỹ gia nhập Đại học Hồng Kông (HKU)

Nhà toán học gốc Việt Ngô Bảo Châu nói gì khi rời Mỹ gia nhập Đại học Hồng Kông (HKU)
Ngày 05 tháng 02 năm 2026, Đại học Hồng Kông thông báo Giáo sư Ngô Bảo Châu sẽ gia nhập Khoa Toán thuộc Khoa Khoa học của trường từ tháng 6 năm nay 2026. Ngô Bảo Châu nổi danh toàn cầu nhờ chứng minh thành công Bổ đề cơ bản trong Chương trình Langlands, trở thành người Việt Nam đầu tiên giành giải Fields, trước đó ông giảng dạy tại Đại học Chicago (Mỹ).
Đại học Hồng Kông thông báo Giáo sư Ngô Bảo Châu sẽ đảm nhiệm vị trí Giáo sư Ghế (Chair Professor) tại Khoa Toán học, thuộc Trường Khoa học của HKU từ tháng 6 năm 2026. Trước đó, một nhà toán học lừng danh khác của Việt Nam là Giáo sư Vũ Hà Văn cũng đã gia nhập khoa Toán của HKU vào tháng 1 năm 2026. 

Chó quyền

Chó quyền
Mình rất thích động vật và rất mê xem phim về thế giới động vật. Nhưng mình không thích nuôi động vật. Nhìn động vật đi trên phố, trong công viên… mình không thích, thậm chí ghét. Nhiều thành phố ở Âu Mỹ đầy phân động vật, mình không hiểu sao họ vui vẻ chấp nhận.
Chiều nay đi dạo ở khu giàu có bậc nhất thủ đô.
Nơi mà tình yêu dành cho chó đã đạt đến một tầm cao mới tầm cao của… quyền lực. Giống với Thảo Điền, những nơi thế này thị trường chó sống rất nhộn nhịp.

Nga và Trung Quốc được lợi gì trong cuộc chiến Iran?

Nga, Trung Quốc và Việt Nam được lợi gì trong cuộc chiến Iran?
Đọc bài dưới đây mình thấy Nga và Trung Quốc đều hưởng lợi trong cuộc chiến Iran. Câu hỏi tự nhiên đặt ra là theo lô gíc của tác giả Nhà Duy, thì Việt Nam thiệt hay lợi ?
Cố lãnh đạo tối cao của Iran, Ayatollah Ali Khamenei, gặp gỡ chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình tại Teheran vào ngày 23/01/2016. AFP - STRINGER

Chủ Nhật, 15 tháng 3, 2026

Đoàn kết là Sức mạnh

Đoàn kết là Sức mạnh
Đọc bài này để thấy người Trung Quốc giúp nhau trong chiến tranh Iran như thế nào:
Môn Hải Yến: Ở nơi đất khách trải qua chiến tranh, mới thực sự hiểu được sức nặng của ba từ “Ổn định, Mạnh mẽ, Phồn vinh”
FB Môn Hải Yến Thành viên Hiệp hội Hoa kiều tại Iran, 2026-03-15 - Tôi hiện đang ở Bắc Kinh, vừa cùng các đồng chí trong Hiệp hội Hoa kiều tại Iran hoàn thành việc sơ tán hơn 400 đồng bào. Những ngày này, đồng bào đã lần lượt trở về Tổ quốc, chúng tôi nhận được rất nhiều tin nhắn báo bình an từ trong nước, cuối cùng cũng có thời gian để ngồi lại trò chuyện.

Mỹ sẽ "giải phóng phụ nữ" thật sao?

Mỹ sẽ "giải phóng phụ nữ" thật sao?
Trong đạo Hồi, chiếc khăn che đầu hay mạng che mặt được gọi chung là Hijab (dù thực tế có nhiều loại như Niqab, Burqa, Chador). Việc yêu cầu phụ nữ phải dùng khăn che đầu xuất phát từ các yếu tố sau: (i) Kinh Qur'an khuyên phụ nữ nên che đậy sự quyến rũ của mình và "kéo khăn che qua ngực" khi ra ngoài; mục đích là để họ được nhận diện là những phụ nữ đức hạnh và tránh bị quấy rối; (ii) Thể hiện sự khiêm tốt  sự khiêm nhường trước Thượng đế và bảo vệ phẩm giá cá nhân, không để vẻ ngoài trở thành món hàng cho người lạ chiêm ngưỡng; và (iii) Bảo vệ bản sắc: chiếc khăn là biểu tượng tự hào về đức tin và bản sắc văn hóa, giúp họ khẳng định mình là người Hồi giáo trong một thế giới đa dạng.

Tôi không ủng hộ việc bắt phụ nữ phải mang tấm mạng che mặt, mang hay không là tùy họ. Nhưng tôi buồn cười khi thấy nhiều người nói Mỹ đến Iran là để "giải phóng phụ nữ Iran". Các bạn có lẽ không biết câu nói này nực cười đến mức nào, chính phụ nữ ở trong lòng nước Mỹ còn có hàng loạt câu chuyện bi thảm về tảo hôn, Sugar Daddy, đảo Lolita, thậm chí còn có chế độ đa thê của giáo phái Mormon, họ đã giải phóng phụ nữ của chính mình chưa?

Đại sứ Iran tại TQ: Chúng tôi sẽ không bao giờ tin nước Mỹ nữa

Đại sứ Iran tại Trung Quốc: Chúng tôi sẽ không bao giờ tin tưởng nước Mỹ nữa
Cuộc tập kích quân sự của Mỹ và Israel đối với Iran đã bước sang tuần thứ hai, sự kháng cự kiên quyết của Iran khiến diễn biến tình hình dường như đã vượt ra ngoài dự liệu của Mỹ và Israel. Dư luận bên ngoài đều đang đồn đoán về hướng đi cuối cùng của cuộc xung đột này, cũng như những ảnh hưởng sâu rộng mà nó có thể gây ra đối với cục diện chính trị, kinh tế khu vực và toàn cầu.
Mới đây, Đại sứ Iran tại Trung Quốc Fazli trong cuộc đối thoại độc quyền với người dẫn chương trình Lưu Mỹ Hi đã đưa ra phản hồi về tình hình mà Iran đang đối mặt hiện nay.

Lương thị trưởng tại Pháp là bao nhiêu ?

Lương thị trưởng tại Pháp là bao nhiêu ?
RFI 15/03/2026 - Trong hai ngày 15 và 22/03/2026, cử tri Pháp được mời đi bầu ra gần 35.000 thị trưởng và hội đồng cấp xã. Tuy nhiên, thị trưởng và phó thị trưởng không phải là nhân viên của xã và do vậy, không nhận lương. Theo luật về chính quyền địa phương, họ được nhận một khoản phụ cấp từ khoảng vài trăm đến vài nghìn euro tùy theo quy mô của xã, thành phố.
Ảnh minh họa : Con đường màu xanh (Coulée verte) được khánh thành tại Nice, miền nam Pháp ngày 18/10/2025, phía sau là Bảo tàng Nghệ thuật đương đại (MAMAC). © Valery HACHE/AFP

Raúl Guillermo Rodríguez Castro

Tôi ủng hộ cách làm của Mỹ và Cuba hiện nay. Hai bên cần có sự thấu hiểu và cảm thông và làm thế nào để quá trình chuyển đổi thể chế chính trị và kinh tế ở Cuba được diễn ra trong hòa bình và hòa giải là tốt nhất. Cộng đồng người Cuba ở Mỹ rất đông, bằng khoảng 20% dân số Cuba trên đảo; và họ có ảnh hưởng lớn tới hệ thống chính trị Mỹ, đặc biệt ở bang Florida, sào huyệt của ông D. Trump. Nếu họ đặt lợi ích tổ quốc Cuba lên hàng đầu, gạt bỏ thù hận, đoàn kết cùng nhau xây dựng một Cuba mới tự do, dân chủ, bình đẳng, bác ái, thì chắc chắn Cuba sẽ trở thành nước rất giầu có. Nhìn lại quá khứ, tôi thấy hoàn toàn có thể làm được. Ví dụ Tây Ban Nha sau chế độ Franco, Chile sau chế độ Pinochet hay Nam Phi sau chế độ Apartheid, và thậm chí ở nhiều nước XHCN sau năm 1991; ở đó không xảy ra lật đổ bằng bạo lực mà bằng chuyển hóa dần trong hòa bình. Theo tôi, khó nhất là chính quyền Mỹ thuyết phục được Cộng đồng Cuba ở Mỹ. Họ là yếu tố quyết định để chuyển tiếp hòa bình. Tôi tin là giới lãnh đạo hiện tại ở Havana đã nhìn nhận thực tế và thấy rõ mô hình kinh tế chính trị hiện nay đã quá lỗi thời và cần có những cải cách sâu rộng theo kinh tế thị trường và hội nhập quốc tế; do đó họ sẽ dễ chấp nhận thay đổi.
Raúl Guillermo Rodríguez Castro
FB Đặng Sơn Duân - Ngày 13.03, trong khi Chủ tịch nước, Bí thư thứ nhất Cuba Miguel Díaz-Canel với ánh mắt mệt mỏi, khuôn mặt bơ phờ đưa ra thông báo về cuộc đàm phán với Mỹ, ngồi ở hàng đầu góc trái, tách biệt ở một căn bàn riêng là một nhân vật trẻ tuổi lẽ ra không nên có mặt ở đó.
Khác với dáng vẻ kiệt sức của vị chủ tịch, vốn chỉ là một quân cờ được đặt để vào bàn cờ quyền lực, đang phải gánh vác một nền kinh tế trong cơn khủng hoảng, đối mặt với làn sóng biểu tình ngày càng lan rộng, Raúl Guillermo Rodríguez Castro, còn được gọi là “Raulito” hoặc "El Cangrejo" (Con Cua), toát ra vẻ điềm tĩnh lạnh lùng của một kẻ giám sát.

Tư duy “Sau ta, Đại Hồng Thủy cũng mặc’’ của Tổng thống Trump

Tôi đồng ý với tác giả bài dưới đây. D. Trump là kẻ khôn lỏi và ích kỷ; ông ta chỉ quan tâm tới danh và lợi của riêng ông, còn đất nước và người dân Mỹ ông không quan tâm. Nhưng nói thật là nhiều tổng thống Mỹ cũng giống ông. George W.Bush đánh Iraq năm 2006 giết Saddam Hussein; Barack Obama đánh Libya năm 2011 giết Muammar Al-Gaddafi và gần đây nhất là Joe Biden bỏ chạy khỏi Afghanistan. Đây là những vết nhơ hằn rõ trên mặt nước Mỹ. Những ông tổng thống này đều vừa ngông nghênh kiêu ngạo, vừa bị đám lâu la và thế giới ngầm lừa bịp, xúi bẩy, để rồi đưa nước Mỹ vào các nước này và sa lầy ở đó. Nhìn xa hơn về quá khứ, 5 đời tổng thống nối tiếp nhau sa lầy ở Việt Nam, từ Harry S. Truman (1945–1953), Dwight D. Eisenhower (1953–1961), John F. Kennedy (1961–1963), tới Lyndon B. Johnson và Richard Nixon. Ông nào cũng tưởng hạ gục được Việt Nam thì uy danh lừng lẫy, thôi chức nghỉ hưu tiền sẽ đầy túi, nhưng rồi cuối cùng đều thất bại, nhất là Lyndon B. Johnson và Richard Nixon thì thất bại thảm hại. Hơn 2,7 triệu lính Mỹ đã phục vụ tại Việt Nam và hơn 58.000 lính Mỹ tử trận để lại di sản nặng nề cho nước Mỹ mà đến nay vẫn thường xuyên được nhắc tới. Bây giờ, mỗi khi một tổng thống Mỹ định phát động chiến tranh ở nước ngoài, dư luận Mỹ luôn luôn yêu cầu phải nghĩ rất kỹ hậu quả của nó và so với bài học Việt Nam.
Tư duy “Sau ta, Đại Hồng Thủy cũng mặc’’ của Tổng thống Trump
Thục Quyên 13-2-2026 Bài này không nhằm phán xét đạo đức, mà chỉ mô tả một chiến lược và những hệ quả mang tính hệ thống của nó.
Hành động của Donald Trump, cả trong kinh doanh lẫn chính trị, thường theo một mô thức nhất quán như câu nói nổi tiếng của Pháp “après moi, le déluge” — “Sau ta, đại hồng thủy”. Cụm từ này thường được cho là gắn với vua Louis XV và mang ý nghĩa: Thờ ơ với những gì xảy ra sau khi mình rời đi, hoặc sau khi mình không còn chịu trách nhiệm nữa.