Thứ Hai, 30 tháng 1, 2012

Chủ tịch nước đi cày trong lễ Tịch điền

Chủ tịch nước đi cày trong lễ Tịch điền

Sáng 29-1 (mùng 7 Tết), tỉnh Hà Nam tổ chức lễ hội Tịch điền - Đọi Sơn, lễ hội truyền thống xuống đồng cày ruộng, cầu cho một năm mưa thuận gió hòa, mùa màng bội thu. Chủ tịch nước Trương Tấn Sang đã tham dự lễ hội.


 
Chủ tịch nước Trương Tấn Sang xắn quần, chân đất xuống đồng cày ruộng trong lễ Tịch điền - Ảnh: TTXVN - Bee.net

Trong nhiều tài liệu lịch sử còn lưu lại, mùa xuân năm Đinh Hợi, niên hiệu Thiên Phúc thứ 7 (tức năm 987), vua Lê Đại Hành về chân núi Đọi làm lễ tịch điền (cày ruộng) đầu tiên trong lịch sử Việt Nam, mở ra một trang sử mới cho nền nông nghiệp nước ta.
Kể từ đó, lễ hội Tịch điền trở thành một mỹ tục được các triều đại Lý, Trần, Lê, Nguyễn thực hiện một cách thành kính, trang trọng.
Đây là lễ hội truyền thống xuống đồng cày ruộng, cầu cho một năm mưa thuận gió hòa, mùa màng bội thu, được UBND tỉnh Hà Nam phục dựng và tổ chức quy mô lớn trong nhiều năm gần đây.
Năm nay lễ hội Tịch điền được UBND tỉnh Hà Nam tổ chức với quy mô lễ hội cấp tỉnh, diễn ra trong các ngày từ 27 đến 29-1 (tức 5, 6, 7 tháng giêng năm Nhâm Thìn) với các nghi lễ truyền thống, các trò chơi dân gian thu hút đông đảo người dân địa phương và du khách thập phương tham gia.
Phát biểu tại lễ hội, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang khẳng định lịch sử Việt Nam đã chứng minh dù bất cứ hoàn cảnh nào, nông nghiệp, nông dân, nông thôn vẫn là cơ sở vững chắc, là nền tảng cho sự phát triển của đất nước. 
Chủ tịch nước nhấn mạnh trong bối cảnh hội nhập kinh tế quốc tế, cả nhân loại đang đứng trước những thách thức lớn, vấn đề an ninh lương thực càng phải được chú trọng.
Chủ tịch nước Trương Tấn Sang mong muốn ngày hội xuống đồng Đọi Sơn, Hà Nam tiếp tục là một sự kiện quan trọng trong sự nghiệp phát triển kinh tế - văn hóa - du lịch hằng năm của tỉnh.
Chủ tịch nước đã phát lệnh xuống đồng trong lễ hội lao động sản xuất đầu năm mới Nhâm Thìn 2012.

Biển Đông và chiến lược biển Việt Nam đến 2020

Biển Đông và chiến lược biển Việt Nam đến 2020

ĐẶNG HƯƠNG

picture  
Một buổi lễ tiếp nhận 21 viên đá đại diện cho chủ quyền 21 đảo 
ở Trường Sa của Việt Nam, diễn ra tại tỉnh Thừa Thiên - Huế.
 
Năm 2011, những chủ đề liên quan đến biển Đông, Trường Sa, Hoàng Sa hay biển và hải đảo của Việt Nam... đã trở nên rất nóng bỏng.

“Nóng” không chỉ bởi nó có liên quan mật thiết tới phát triển kinh tế mà còn bởi đây là vấn đề chủ quyền của Việt Nam.

Việt Nam có hơn 4.200 km2 biển nội thuỷ, có vùng lãnh hải, vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa với hơn 4.000 hòn đảo và bãi đá ngầm lớn nhỏ. Tính chung, biển Việt Nam khoảng 1 triệu km2. Vì vậy, phát triển kinh tế biển là một trong những trọng tâm kinh tế của Việt Nam.

Chiến lược biển 2020

Hội nghị lần thứ 4 Ban chấp hành Trung ương Đảng khóa X đã thông qua nghị quyết về chiến lược biển Việt Nam đến năm 2020, phấn đấu đưa nước ta trở thành quốc gia mạnh về biển, làm giàu từ biển, phát triển toàn diện các ngành, nghề biển gắn với cơ cấu phong phú, hiện đại, tạo ra tốc độ phát triển nhanh, bền vững, hiệu quả cao với tầm nhìn dài hạn.

Theo đó, kinh tế biển đóng góp khoảng 53 - 55% GDP, 55 - 60% kim ngạch xuất khẩu của cả nước, giải quyết tốt các vấn đề xã hội, cải thiện một bước đáng kể đời sống của nhân dân vùng biển và ven biển...

Tính tới thời điểm này, tỉ trọng các ngành kinh tế biển và liên quan đến biển ước tính chiếm khoảng 48% GDP cả nước. Trong các ngành kinh tế biển, đóng góp của các ngành kinh tế diễn ra trên biển chiếm tới 98%, chủ yếu là khai thác dầu khí, hải sản, hàng hải (vận tải biển và dịch vụ cảng biển), du lịch biển...

Mặc dù chiếm tỉ trọng lớn, phát triển kinh tế biển của Việt Nam lâu nay vẫn dựa chủ yếu vào khai thác lợi thế tĩnh từ biển Đông. Đó là tận dụng nguồn tài nguyên thiên nhiên phong phú như thủy sản, dầu khí và nhiều loại khoáng sản khác...

Trung Quốc và nghịch lý của thịnh vượng

Trung Quốc và nghịch lý của thịnh vượng 

 

Múa rồng mừng năm mới Nhâm Thìn bên bờ sông Dương Tử tại Nam Kinh, tỉnh Giang Tô ngày 19/01/2012.

Múa rồng mừng năm mới Nhâm Thìn bên bờ sông
Dương Tử tại Nam Kinh, tỉnh Giang Tô ngày 19/01/2012 

Thụy My
Theo nhận định của The Economist, quá khứ đầy máu lửa đã dạy cho đảng Cộng sản phải đặt nỗi sợ hãi sự hỗn loạn lên trên tất cả. Nhưng một bài học khác của lịch sử là, những ai bám víu vào quyền hành tuyệt đối, sẽ kết thúc bằng hai bàn tay trắng. Nghịch lý mà một số người trong đảng đã bắt đầu nhận ra, là để đạt đến thành công, Trung Quốc sẽ phải chia tay với cái mô hình đã phục vụ tích cực cho quốc gia này.

Trung Quốc và nghịch lý của thịnh vượng
Đặc biệt, tuần báo The Economist tuần này chú trọng đến Trung Quốc, với chủ đề « Trung Quốc và nghịch lý của thịnh vượng ». Tờ báo cho biết, đã từ rất lâu mới quay lại dành trang bìa cho một quốc gia. Đó là do Trung Quốc nay đã là một siêu cường kinh tế, và đang nhanh chóng trở thành một sức mạnh quân sự có khả năng làm cho Hoa Kỳ phải lo ngại. Bên cạnh đó còn có một lý do nữa về chính trị : Trung Quốc được điều hành bởi một hệ thống hoàn toàn không đồng bộ với các tiêu chuẩn toàn cầu. Theo tờ báo, vì vậy mà Trung Quốc sẽ còn mê hoặc và khuấy đảo phần còn lại của thế giới trong thời gian dài sắp tới.
The Economist nhắc lại, chỉ mới 20 năm trước đây thôi, hãy còn rất xa vời để Trung Quốc có thể trở thành một cường quốc. Sau vụ thảm sát Thiên An Môn năm 1989, công cuộc cải cách kinh tế bị phe bảo thủ đe dọa, và Bắc Kinh bị cô lập trước thế giới. Cho đến năm 1992, chính sách Nam Tuần của Đặng Tiểu Bình lại được đẩy mạnh ở một số tỉnh có khuynh hướng đổi mới, và kinh tế bắt đầu tăng tốc.
Tuy nền kinh tế không ngừng tăng trưởng, nhưng phần chìm phía dưới là xã hội một bị xáo động. Vụ nổi dậy ở làng Ô Khảm mới đây là một ví dụ, mà Quảng Đông là nơi trước đây ông Đặng vẫn đến kinh lý thường xuyên. Rồi đến vụ xung đột chủng tộc ở khu vực Tây Tạng tại Tứ Xuyên tuần này, nỗi lo thị trường địa ốc bị sụp đổ… tất cả những dấu hiệu đó làm cho công việc của đảng Cộng sản Trung Quốc thêm khó khăn. Theo bản năng, Đảng đã phản ứng bằng cách siết chặt lại. Vì vậy mà các nhà ly khai như ông Dư Kiệt đã bị nhân viên an ninh tra tấn, quấy nhiễu, phải tị nạn tại Hoa Kỳ.

Chủ Nhật, 29 tháng 1, 2012

LÊN Y TÝ XEM ĂN CƠM CÓ THỊT

Đã viết bình luận trên Blog Mai Thanh Hải, nếu Hải đăng thì sẽ copy lại và đưa vào đây (viết và gửi bình luận nhanh quá nên không nhớ nội dung và không kịp nhìn xem có gửi được không ?). May quá, Hải đã đăng lên rồi, cám ơn Hải. Xin copy lại như sau:
1. Hải có bài viết rất hay, Mình trước là quân của GS Hoàng Tụy, viện trưởng Viện toán, nên cũng thích nói đến toán. CP coi NBC như một món đồ trang sức nên bỏ ra 650 tỷ đồng để Châu hoạt động, thực chất là để trưng bày lưu động món hàng này (chưa kể 3 nhà trưng bày cố định là Viện toán cao cấp, nhà công vụ ở Vincom và biệt thự ở Tuần Châu). Với bản chất tham lam (qua những vụ dính bả vật chất và chức danh - giám đốc khoa học) và hãnh tiến (qua các vụ phát ngôn bừa bãi) của Châu vừa qua, e rằng 650 tỷ này sẽ sớm thành mây khói và bạn đừng hy vọng Châu sẽ ngó nhìn xuống bọn lít nhít.
2. Trước đây mình cũng hy vọng vào Châu sau sự kiện Châu lên tiếng về vụ Cù Huy Hà Vũ (xem ở dưới), nhưng rồi lại thất vọng vì ngay sau đó Châu đã công khai trở thành 1 con ốc trong guồng máy nhà nước.

Đã từng hy vọng vào Châu (tháng Tư 6, 2011 4:39 chiều) : Ngô Bảo Châu quả là đã từng bước trở thành nhà tri thức thực sự vì càng ngày ông càng khẳng định sự thật là chân lý và dám nói đúng sự thật. Chỉ mong ông đừng nhận nhiều ơn huệ của Nhà nước VN mà dần dần lại trở thành 1 con ốc trong guồng máy nhà nước này.



LÊN Y TÝ XEM ĂN CƠM CÓ THỊT

Mai Thanh Hải - Nói đến địa danh Y Tý, may ra có 1 số dân phượt và anh em Bộ đội Biên phòng Lào Cai biết.

Nói là xã phía tây của huyện Bát Xát (Lào Cai) thật đấy, nhưng cái xã vùng cao hun hút này (phía Nam giáp xã Sin Suối Hồ, huyện Phong Thổ, tỉnh Lai Châu và phía Tây giáp với anh bạn láng giềng to xác tham lam Trung Quốc bằng con suối Lũng Pô, với chiều dài đường biên khoảng 17km), cách huyện lị Bát Xát (tiếng là huyện vùng biên nhưng hết thảy Huyện ủy - UBND và các Ban ngành đều ung dung nằm phía dưới, cách TP. Lào Cai chỉ chục km, khi có chuyện, chả hiểu họ "chỉ đạo - điều hành" và... đối phó, chống trả thế nào), khoảng gần 100 km về phía Tây bắc.


Xã Y Tý có tới 15 thôn bản, nằm hết ở những nơi có địa hình phức tạp, bị chia cắt bởi các dãy núi cao và tự trung, cả xã nằm trên vùng núi đá có độ cao hơn 2000 m, mang tên Cao nguyên Y Tý. Lên Y Tý, ngoài một số anh em Bộ đội, giáo viên, cán bộ... là người Kinh, còn lại rặt đồng bào  các dân tộc Mông, Dao, Giáy, Hà Nhì và đặc biệt là người Hà Nhì đen, một trong những dân tộc ít người nhất Việt Nam sinh sống.



Lần trước mình lên Y Tý, cứ hớt ha hớt hải bởi con đường từ Bản Vược chạy dọc theo bờ Sông Hồng đang làm dở dang, ngồi trên xe Uoat chuyên dụng của Bộ Tư lệnh Biên phòng, ngược hun hút lên núi cao, tim cứ nhảy loạn trong ngực.

Một ngày ở Đồn Biên phòng Y Tý (Đồn 273), loanh qua loanh quanh toàn chuyện tuần tra, đếm mốc và đẩy đuổi - đối phó với lũ trộm ngày, cướp đêm ở phía bên kia biên giới. Giải lao giữa giờ làm việc - nói chuyện, lại khề khà rượu thóc.

Nguyễn Minh Triết - sứ mệnh kết nối

Chắc thấy anh trai mới 35 tuổi mà đã thành thứ trưởng
nên sốt ruột thôi học để về kiếm một ghế tương tự ? 
Hay là bố mẹ bắt về ? 
Nhưng ở đời mấy ai tính được chữ ngờ ? Các cụ nói
"tham thì thâm", "đời cha ăn mặn, đời con khát nước". 
Hy vọng bạn Triết "gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn".



Nguyễn Minh Triết - sứ mệnh kết nối

Thạc sỹ Nguyễn Minh Triết, 23 tuổi, thủ lĩnh của hơn 7.500 du học sinh Việt Nam tại Anh, bất ngờ về nước làm cán bộ Đoàn khiến bạn bè ngỡ ngàng.
Tu nghiệp ngành kỹ thuật hàng không và chế tạo máy 7 năm tại Anh, lấy bằng Thạc sỹ với đề tài đang khát nhân lực: Kỹ thuật động cơ siêu thanh. Minh Triết được ĐH Queen Mary (London) cấp học bổng học tiếp Tiến sĩ, làm giảng viên cùng những cơ hội công việc hấp dẫn khác, nhưng anh chọn trở về. 


Thạc sỹ Nguyễn Minh Triết - Chủ tịch Hội Sinh viên VN tại Anh (thứ 2 từ trái qua).

Du học tại Anh nhờ Quỹ học bổng từ Hiệp hội động cơ hàng không của thế giới quan tâm đến Việt Nam nên Minh Triết luôn thấy mang nợ đất nước. Nhiều vấn đề nóng bỏng khác của đất nước cũng như của giới trẻ trong nước cũng là động lực thôi thúc Minh Triết trở về.
Cơ duyên để trở thành cán bộ Đoàn từ đầu tháng 11 - 2011 cũng thật đơn giản. Mải miết tham gia hoạt động xã hội hướng về Tổ quốc, giúp đỡ du học sinh, từ lâu Minh Triết đã mang dáng dấp của một cán bộ Đoàn năng động, nhiều sáng kiến.
Nhờ mạnh dạn đảm nhận tổ chức nhiều sự kiện nên Hội sinh viên Việt Nam tại Anh do Minh Triết làm Chủ tịch có quỹ cho các hoạt động như giúp đỡ du học sinh gặp khó khăn, ủng hộ đồng bào bị lũ lụt, hằng năm trao giải Sinh viên của năm cho 12 du học sinh xuất sắc... Sau 6 tháng thực tập tại hãng Rolls Royce, bảo vệ thành công luận án thạc sỹ vào tháng 9, Minh Triết không chút do dự quyết định về nước với khát khao cống hiến tri thức và sức trẻ.

Lãng phí

Tôi rất đồng tình với tác giả bài viết dưới đây. Nhìn thấy người dân nước mình tiêu xài lãng phí thấy rất tiếc. Buồn là ngay những người thân trong gia đình mình, cơ quan mình... cũng sử dụng điện, nước, xăng dầu của nhà hoặc của cơ quan đều quá lãng phí, nhưng khi nhắc nhở, góp ý (kể cả với con mình hay nhân viên của mình), thì họ thường nhìn mình như nhìn 1 kẻ bần tiện. Đó là chưa nói tới thói quen thay đổi đồ đạc, quần áo đắt tiền hoặc đập nhà cũ đi xây lại cho hợp thời trang... Ngay ở các nước công nghiệp giầu có, người ta cũng không làm vậy. Nhà cửa họ xây 1 lần là tốt luôn và được giữ lại sử dụng hàng trăm năm không phải suy nghĩ gì.

Lãng phí

Lãng phí, cùng với tham ô, tham nhũng, trong nhiều trường hợp có thể bị liệt vào tội phạm. Nhưng so với tham ô, tham nhũng, thì lãng phí khó kết tội hơn.
Và nếu "lãng phí của công" xảy ra tràn lan ngày nay, khó kết tội, dù hậu quả của nó rất nặng nề, thì "lãng phí của tư" mới thật rất là khó kết tội. Không có luật lệ nào kết án những người lãng phí của cải do chính họ làm ra, có chăng chỉ là lương tâm kết tội, mà cũng không phải lương tâm của mọi người.
Khi nói đến những bàn tiệc ê hề thức ăn, toàn sơn hào hải vị, chế biến công phu, bị đổ đi, người ta thường nghĩ ngay, chủ của chúng là những kẻ tiêu "tiền chùa", bởi chỉ có tiêu tiền chùa thì mới vung tay như vậy. Sự thực, có không ít những người, tuy không giàu, nhưng muốn "bằng anh bằng em" cũng vung tay quá trán. Sự lãng phí của số đông, tích tiểu thành đại, cũng chẳng kém gì sự lãng phí bởi những kẻ tiêu tiền chùa.

Chúng ta thường xót xa, phẫn nộ, khi thấy những công trình bị bỏ dở bởi tính toán sai hiệu quả kinh tế. Tiền Nhà nước đổ xuống sông mà chẳng ai phải chịu trách nhiệm. Nhưng chúng ta có bao giờ quan tâm tới việc những người dân đập phá những ngôi nhà của chính họ, mới xây dựng được vài năm, để xây trên nền cũ những ngôi nhà đẹp hơn, kiên cố hơn, để rồi, cũng chẳng biết, sau bao lâu những ngôi nhà đẹp hơn, kiên cố hơn nhiều này sẽ lại bị đập phá để xây nên những ngôi nhà đẹp hơn, kiên cố hơn nữa...

Ảnh minh họa

Chúng ta bực tức vì những đầu tư sai mục đích của ngành Giáo dục, lãng phí trong in ấn sách giáo khoa, trong thi cử... Nhưng có mấy ai tiếc cho con cái mình, phải lãng phí thời gian quá nhiều cho việc học thêm, dẫu rằng chúng ta, với kinh nghiệm của bản thân, hiểu rõ rằng trẻ em cần được chơi. Lãng phí thời gian, nhất là tuổi trẻ, tuổi thơ, là sự lãng phí rất lớn của nhân lực xã hội.

Thứ Bảy, 28 tháng 1, 2012

Tâm điểm Vĩ mô 2012 – Phần 2: “Cú sốc” tỷ giá khó xảy ra, nhưng áp lực vẫn còn lớn


Tâm điểm Vĩ mô 2012 – Phần 2: 
“Cú sốc” tỷ giá khó xảy ra, nhưng áp lực vẫn còn lớn

(Vietstock) – Trong năm 2012, đánh giá giữa những yếu tố thuận lợi và bất lợi, chúng tôi cho rằng tỷ giá USD/VND sẽ không có những biến động quá mạnh.


Sau lần điều chỉnh tăng mạnh tỷ giá USD/VND liên ngân hàng thêm 9.3% (từ 18,932 lên 20,693 VND/USD) vào ngày 11/2/2011, biến động tỷ giá tính đến thời điểm này là không đáng kể.
Cụ thể, so với mức 20,693 VND/USD thì tỷ giá bình quân liên ngân hàng ở thời điểm hiện tại đã tăng 0.65% lên 20,828 VND/USD.
Ngoài ra, tỷ giá niêm yết hiện đang theo sát diễn biến của tỷ giá trên thị trường tự do, và không có xáo trộn lớn nào. 
Có thể nói việc giữ ổn định tỷ giá từ sau ngày 11/2/2011 là điểm sáng tích cực trong công tác bình ổn thị trường ngoại hối của Ngân hàng Nhà nước (NHNN).
Mới đây, Thống đốc Nguyễn Văn Bình cho biết mức biến động tỷ giá trong năm 2012 (nếu có) chỉ không quá 3%.
Trong bức tranh kinh tế vĩ mô năm 2012 vẫn còn nhiều bất ổn, việc bình ổn thị trường ngoại hối tiếp tục được xem là một thách thức của NHNN. Vậy đâu là những thuận lợi và bất lợi trong việc ổn định tỷ giá USD/VND trong năm 2012?
Những thuận lợi trong việc ổn định tỷ giá
Xu hướng giảm tốc của lạm phát. Dự báo của chúng tôi cho thấy lạm phát trong những tháng đầu năm 2012 sẽ tiếp tục xu hướng giảm tốc như những tháng cuối năm 2011; và sau đó mức độ giảm tốc sẽ chậm dần lại khi chính sách tiền tệ có tín hiệu nới lỏng hơn.
Như vậy, đà giảm tốc của lạm phát sẽ phần nào giảm bớt áp lực mất giá của đồng nội tệ VND. Hay nói cách khác, áp lực tỷ giá trong năm 2012 sẽ không còn quá lớn như năm 2011.

Tâm điểm Vĩ mô 2012 - Phần 1: Dự báo nới lỏng chính sách tiền tệ cuối quý 2


Tâm điểm Vĩ mô 2012 - Phần 1: 
Dự báo nới lỏng chính sách tiền tệ cuối quý 2

(Vietstock) – Diễn biến lạm phát sẽ bắt đầu đi vào giai đoạn ổn định từ cuối quý 2; và điều này sẽ tạo tiền đề cho việc nới lỏng hơn chính sách tiền tệ.
 
Ngay những ngày đầu năm 2012, Chính phủ đã ban hành Nghị quyết số 01/NQ-CP với mục tiêu trọng tâm là ổn định kinh tế vĩ mô, tái cơ cấu nền kinh tế, đổi mới mô hình tăng trưởng.
So với bối cảnh ra đời và nội dung của Nghị quyết số 11 trong năm 2011, có thể nói Nghị quyết số 01 năm 2012 đã thể hiện rất rõ vị thế chủ động điều hành vĩ mô và quyết tâm tái cơ cấu nền kinh tế của Chính phủ .
Mục tiêu trọng tâm xuyên suốt trong năm 2012 vẫn là ổn định kinh tế vĩ mô và kiềm chế lạm phát (tăng dưới 10%). Với tuyên bố này, việc điều hành chính sách vĩ mô, đặc biệt là chính sách tiền tệ, sẽ phụ thuộc đáng kể vào diễn biến của tình hình lạm phát trong năm 2012.
Cụ thể, chính sách tiền tệ sẽ được điều hành chặt chẽ, thận trọng, linh hoạt; trong đó tăng trưởng tín dụng cả năm 2012 vào khoảng 15% - 17% và tổng phương tiện thanh toán chỉ tăng ở mức 14% - 16%.
Kịch bản nào cho lạm phát 2012?

Năm điều hoang tưởng về sức mạnh của Trung Quốc

Năm điều hoang tưởng về sức mạnh của Trung Quốc

Nguồn: Minxin Pei - Washington Post
Diên Vỹ chuyển ngữ
26.01.2012
Trong khi Trung Quốc đang đuổi kịp những nền kinh tế tiến bộ nhất trên thế giới, quốc gia này đã kích động niềm hứng khởi cũng như lo ngại - đặc biệt là tại Hoa Kỳ, nơi nhiều người e rằng Trung Quốc sẽ qua mặt Hoa Kỳ để trở thành cường quốc của thế kỷ 21. Nhiều người hỏi rằng làm thế nào Trung Quốc lại tiến nhanh tiến mạnh đến thế, liệu Đảng Cộng sản có thể nắm giữ quyền lực và việc Bắc Kinh mở rộng ảnh hưởng trên thế giới mang ý nghĩa gì cho mọi người chúng ta. Nhưng để hiểu vai trò mới của Trung Quốc trên trường thế giới, thật hữu ích khi xem xét lại những nhầm lẫn đang thống trị trong suy nghĩ của phương Tây.
1. Sự đi lên của Trung Quốc đang hạn chế ảnh hưởng của Hoa Kỳ tại châu Á
Ngược lại thì có. Rõ ràng, sức mạnh của Trung Quốc tại châu Á đang tăng trưởng; nền kinh tế của nó hiện đang lớn nhất trong khu vực,và Trung Quốc là đối tác thương mại lớn nhất đối với mọi quốc gia ở châu Á. Và việc hiện đại hoá quân đội đã biến Quân đội Giải phóng Nhân dân thành một lực lượng chiến đấu hiệu quả hơn.
Nhưng thay vì giới hạn hoặc hất cẳng ảnh hưởng của Hoa Kỳ, sự bành trướng quyền lực của Trung Quốc đang đẩy hầu hết các quốc gia châu Á gần Washington hơn - và nâng cao vị thế của Hoa Kỳ trong khu vực. Sự hiện diện của chú Sam vẫn được hoan nghênh vì nó ngăn chặn một cường quốc rong khu vực thống trị những nước láng giềng và phát huy tính cân bằng chiến lược. Hiện nay, Trung Quốc càng có thêm sức mạnh, sự cam kết của Hoa Kỳ trong khu vực càng thêm quan trọng, và Washington càng gây thêm nhiều ảnh hưởng. Không gì ngạc nhiên khi chính phủ Obama vừa thông báo chuyển hướng chiến lược về châu Á thì Trung Quốc đã bực bội, trong khi đa số các nước trong khu vực lại cảm thấy được trấn an và đã âm thầm hoan nghênh. Hiện nay, quan hệ an ninh giữa Hoa Kỳ và những quốc gia châu Á quan yếu - Ấn Độ, Úc, Nhật Bản, Hàn Quốc và thậm chí Việt Nam - đang tốt hơn bao giờ hết.

Thứ Sáu, 27 tháng 1, 2012

Đổi Mới: nhóm tư vấn và tinh thần dân chủ

Tiếp theo bài Đồng chí Trường Chinh và Đổi Mới: Lắng nghe, phản tỉnh và nhận thức lại, xin đăng tiếp bài này trong đó có ý kiến của các ông Trần Đức Nguyên, Trần Việt Phương... về giai đoạn nghiên cứu đi tới đổi mới năm 1986.

Đổi Mới: nhóm tư vấn và tinh thần dân chủ

Khánh Duy

Các bà nội trợ chờ mua gạo tại cửa hàng lương thực phường 10, quận 5, TP.HCM (ảnh chụp ngày 15-10-1983) - Ảnh tư liệu báo Tuổi Trẻ

Giờ đây, đa số đều cho rằng câu chuyện đổi mới những năm 86 đã cũ và là lẽ đương nhiên. Nhưng đặt trong bối cảnh chính trị và tư duy thời điểm ấy mới thấy đó là một bước ngoặt lớn. Hàng chục năm tư duy theo lối nhà nước kiểm soát nay có những dấu hiệu bước sang mô hình kinh tế thị trường là không đơn giản, đặc biệt khi sự thay đổi đó động chạm tới những nền tảng lý luận truyền thống về CNXH.
Đổi mới, như đã phân tích, bắt nguồn từ sự nhận thức lại những vấn đề cơ bản của cố TBT Trường Chinh. Nhưng, để từ nhận thức đổi mới khái quát được thành chủ trương, đường lối đòi hỏi phải có đội ngũ tư vấn và một môi trường dân chủ nội bộ.
Bài học nhóm tư vấn

Nhìn về viện toán cao cấp, làm gì để phát triển khoa học và phát triển đất nước ?

Đã dừng chuyện về phát ngôn của NBC, bài này nói về việc 
nghiên cứu khoa học nhân sự kiện thành lập Viện Toán cao cấp:

Nhìn về viện toán cao cấp, làm gì để
phát triển khoa học và phát triển đất nước ?
 

Có thể nói nhanh về những nước phát triển, vì sao họ phát triển.? Vì họ tôn trọng nhân quyền. Nhân quyền ở đây có rất nhiều phạm trù, trong bài này tôi muốn nói đến khía cạnh quyền của con người được nêu ý kiến, và ý kiến đó được tôn trọng. Thế nên gọi là tôn trọng nhân quyền.!
Trong kinh doanh hiện đại ngày nay, các Cty như Google, Facebook, Apple, Microsofts, IBM,..v.v…. Họ đều đặt giá trị con người lên hàng đầu, giá trị đã giúp cho họ mau chống phát triển trở thành những Cty quy mô lớn và có sức ảnh hưởng toàn cầu. Đó cũng là bài học trân trọng giá trị con người thông qua thói quen tôn trọng nhân quyền, được truyền đạt cho các bạn trẻ yêu thích kinh doanh và có hoài bảo.
Tôn trọng nhân quyền, chính là công cụ giúp ta có thể cân đong đo đếm sự phát triển kinh tế của một doanh nghiệp, hay một đất nước, cũng như sự phát triển của nền khoa học. Quyền được tự do nêu ý kiến, và ý kiến được tôn trọng trong xã hội thông qua tham gia phản biện để giúp người lãnh đạo có được cái nhìn tổng thể và khách quan, từ đó lãnh đạo có thể lựa chọn giải pháp đúng đắn để quyết vấn đề.
Tôn trọng nhân quyền ở quy mô nhỏ trong doanh nghiệp, chính là việc chủ doanh nghiệp thường xuyên tổ chức họp toàn thể nhân viên để lắng nghe nhân viên. Tôn trọng nhân quyền còn thể hiện ở vai trò thu thập thông tin và ý kiến của khách hàng đối với sản phẩm hoặc dịch vụ của Cty làm ra. Tôn trọng nhân quyền còn thông qua các chủ doanh nghiệp tôn trọng ý kiến của khách hàng và đối tác. Những doanh nghiệp làm tốt công tác tôn trọng nhân quyền hầu như đều có sự phát triển nhanh chóng trong thời gian rất ngắn.
Truyền thống phương Đông có một giá trị mà tôi rất trân trọng đó là tôn sư trọng đạo. Tuy nhiên, chính giá trị này là tác nhân đã kiềm hãm tốc độ phát triển về mọi mặt của phương Đông so với phương Tây. Vì sao tôi có thể nói lên điều này.? Vì truyền thống và tư tưởng tôn sư trọng đạo đã vô tình cản bước học trò bức phá vượt mặt thầy. Điều này cũng đồng nghĩa sự phát triển ở một khía cạnh nào đó đã bị kiềm hãm, làm chậm đà phát triển. Nếu như ở các nước phương Tây, học trò có thể tranh luận cùng thầy, học trò có thể lập ra các giả thuyết mới, từ đó thầy tôn trọng ý kiến của trò bằng thói quen tôn trọng nhân quyền, thầy và trò cùng nhau giải quyết vấn đề. Ở các nước phương Đông không có được sự đột phá ấy. Điển hình ta có thể thấy rằng, vì sao phương tây họ nhận được rất nhiều giải thưởng Fields, và giải thưởng Fields chỉ dành tặng cho những người trẻ tuổi, trong khi đó phương Đông lại vắng mặt.! Điều này là một minh chứng cho ta thấy rõ ở các nước phương Đông không có sự phát triển của nhân tố trẻ, sự phát triển hoàn toàn phụ thuộc vào nhân tố của người lớn tuổi. Trò là một nhân tố trẻ, thầy là một nhân tố lớn tuổi, sự phát triển không chỉ phụ thuộc vào nhân tố lớn tuổi, mà nó còn rất cần ở những nhân tố trẻ.

Nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng: Tôi chưa bao giờ giải nghệ


Nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng:
Tôi chưa bao giờ giải nghệ


GiadinhNet - Phan Thị Bích Hằng cười chua chát: Tôi sợ thông tin kiểu đồn đại lắm rồi.
Chỉ vì những lời đồn kiểu này mà cuộc sống gia đình bị xáo trộn, có thời gian tôi chìm trong stress. “Nhưng sau bao biến cố, cũng đến lúc tôi muốn trải lòng với mọi người. Để mọi người hiểu tâm tình của một con người bình thường nhưng lại “trót” mang nghiệp “siêu nhân” trong một thế giới khác”.

Cuối cùng, nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng đã đồng ý để chúng tôi ghi lại thời khắc chị tưởng như gục ngã trước những lời đồn ác tâm. Và cũng chính nhờ những “linh hồn”- những “người” mà Bích Hằng vẫn trò chuyện hằng đêm đã giúp chị cân bằng cuộc sống vốn đầy rẫy thị phi !
 
 
Mỗi tối, tôi trò chuyện  với 4- 5 linh hồn

Bài hát hay: Tôi yêu

Thư giãn:
                   Bài hát hay: Tôi yêu




Nhạc sĩ Trịnh Hưng


Sunday, July 27, 2008 4:06:58 AM


 

Anh được di cư đến Pháp ngày 02/07/1990 và định cư tại Lyon. Từ năm 2000, anh được lên Paris, ngụ tại Créteil (ngoại ô kinh thành) và sống độc thân với tiền trợ cấp của chính phủ Pháp. Anh là một cộng tác viên (trong Ban biên tập) của báo Nghệ Thuật do nhạc sĩ Lê Dinh chủ trương ở Montréal (Canada) ngay từ ngày nguyệt san này được sáng lập nghĩa là vào khoảng năm 1994. Anh có tài viết văn theo loại tùy bút tùy hứng nhiều lúc hài hứng mà cũng nhiều lúc hoài cảm sau những buối gặp gỡ (chuyện trò) với một nhân vật có tiếng tăm trong giới văn nghệ sĩ. Anh có về thăm gia đình ở VN một lần đầu vào tháng 12-1999 và lúc trở lại Pháp 3 tháng sau đã viết luôn một mạch trên NT nhiều bài về các nhạc sĩ anh được gặp lại ở quốc nội, như : Aloha ! Nhạc sĩ Ưng Lang, Vài nét về cuộc đời của nhạc sĩ Huyền Linh, Quang Dũng với âm nhạc, Nhà thơ Yên Thao và trước đó rất nhiều kỷ niệm ... và nhất là về cái chết thê thảm của nhạc sĩ Đỗ Lễ (tác giả nhạc phẩm Sang ngang), một người học nhạc ngày xưa của TH, đã làm tôi không cầm được nước mắt. Trong những học trò của anh giảng dạy với tư cách giáo sư nhạc lý từ 1954 (sau Hiệp định Genève, anh di cư vào Nam tự mở lớp dạy nhạc riêng tư ở đường Cao Thắng để nuôi sống gia đình cho đến năm 1983 anh bị đi tù cải tạo), ngoài Đỗ Lễ là nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ, tác giả những bài : Nắng Lên Xóm Nghèo và Trăng Tàn Trên Hè Phố (cũng đều được nổi tiếng lúc bấy giờ).

Thứ Năm, 26 tháng 1, 2012

Cái Tết trằn trọc nhất?

Cái Tết trằn trọc nhất?


(Vietstock) - “2012 sẽ là một năm đầy hứa hẹn cho TTCK”. Vì sao một lãnh đạo vốn ít xuất hiện trước công luận và mang đặc tính kiệm lời như bộ trưởng Huệ lại không ngần ngại đối mặt với một lĩnh vực được coi là khó dự đoán nhất trong tất cả các lĩnh vực?
Hai cái Tết - hai sắc thái
Cái Tết kỷ niệm chẵn 12 con giáp của TTCK Việt Nam hóa ra lại là thời gian chờ đợi tâm tư nhất, u uẩn nhất và có thể dài nhất đối với các nhà đầu tư.
Khác hẳn với Tết năm 2007. Khi đó thị trường đã làm nên điều thần kỳ, khi chỉ trước Tết chưa đầy hai tháng đã bứt phá đến 60%, từ vùng 500 điểm tiến thẳng đến vùng 800 điểm. Cũng khi đó, nhà đầu tư chỉ mong sao cho Tết chóng… trôi qua. Quả thực, thị trường sau Tết vẫn tiếp tục thỏa mãn cho đại đa số. Rốt cuộc, đến cả những người phụ nữ bán rau và đàn ông chạy xem ôm còn biết về chứng khoán…
Hãy nhớ lại, năm Mèo cũng đâu đến nỗi tệ. Con vật được ví như thầy dạy võ cho loài hổ đã từng được kỳ vọng sẽ trở thành một linh vật cầm tinh cho thị trường. Mèo lại là loài có phản ứng cực nhanh. Thế nhưng trái ngược với bản chất tự nhiên của linh vật, thị trường lại rơi vào cơn buồn ngủ chưa từng có trong lịch sử của nó.
Còn năm nay, dù là dựa hơi Rồng, nhưng mọi chuyện sao vẫn quá ủ dột. Cuối năm, đại đa số, nếu không muốn nói là hầu hết ý kiến chuyên gia đều ngao ngán về tương lai của thị trường trong năm 2012. Cái hầu hết này lại đang diễn ra rất hợp với tình cảnh thực tế của nó: lãi suất, yếu tố được xem là đòn bẩy duy nhất cho thị trường, vẫn chưa hề được Ngân hàng nhà nước ngó ngàng về động thái kéo giảm.
Trong khi đó, câu chuyện tái cấu trúc khối công ty chứng khoán vẫn chưa đến hồi kết. Mà tất cả mới chỉ là bắt đầu. Một vài CTCK nhỏ bị đóng cửa và thu hồi giấy phép thật ra mới chỉ là động tác can thiệp hành chính đầu tiên của Ủy ban chứng khoán nhà nước.
Một cách nhìn đã xuất hiện trong giới phân tích: chỉ sau khi chiến dịch tái cấu trúc CTCK được hoàn tất, thị trường mới có cơ hội đi lên.
Nhưng khi nào thì cơ quan quản lý chứng khoán mới công bố kết quả cuối cùng?

Đồng chí Trường Chinh và Đổi Mới: Lắng nghe, phản tỉnh và nhận thức lại

Tôi rất đồng ý với ông Trần Đức Nguyên khi giải thích tại sao những người lãnh đạo thời ấy lại dễ sửa sai và nhận thức lại: “Những người lãnh đạo chủ chốt có ý thức vì dân, vì nước rất sâu đậm. Cả cuộc đời hoạt động của họ vì dân vì nước, trước đây phạm sai lầm là do quan điểm, nhận thức chứ hoàn toàn không có lợi ích riêng tư cho nên họ rất dễ tiếp thu”. Khi đi giảng về công tác kế hoạch hóa nền kinh tế quốc dân tại các địa phương, tôi thường nhấn mạnh thêm rằng nhiều sai lầm trước đây của lãnh đạo cấp cao còn do hoàn cảnh lịch sử lúc đó. Việc theo đuổi mô hình kinh tế XHCN sau khi thống nhất đất nước là hoàn toàn tự nhiên vì rất nhiều lý do, ví dụ như: 
1. Đến năm 1975, mô hình phát triển của khối Xô Viết chưa bộc lộ hoàn toàn những tử huyệt, trong khi suốt giai đoạn từ sau chiến tranh thế giới thứ 2 đến thời điểm đó, nền kinh tế của khối Xô Viết tăng trưởng rất nhanh, cao hơn hẳn phương Tây, đời sống người lao động được cải thiện rõ rệt, điều này đã động viên rất nhiều nước sau khi giành được độc lập đã đi theo con đường phát triển XHCN đồng thời cũng tác động tới các nước phương Tây buộc các nước này phải quan tâm đến đời sống người lao động hơn (Giáo sư Ronald I. McKinnon đã chứng minh rất rõ điều này trong tác phẩm: The Order of Economic Liberalization: Financial Control in the Transition to a Market Economy); 
2. Chúng ta dựa hoàn toàn vào Liên Xô và Trung Quốc trong hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ trong khi hai nước này đều phát triển theo con đường XHCN và áp dụng hệ thống kinh tế kế hoạch hóa tập trung. Vì vậy, sau khi thống nhất đất nước năm 1975, chúng ta không thể bỏ con đường này mà chạy theo mô hình phương Tây; chưa nói tới chuyện chính phương Tây cũng đang khủng hoảng mô hình phát triển (bắt đầu phải chuyển từ học thuyết Keynes sang học thuyết Friedman) và đang chống đỡ 2 cuộc khủng hoảng dầu lửa liên tiếp năm 1972 và 1978. 
3. Cuộc chiến tranh biên giới Tây Nam và phía Bắc bùng phát ngay từ năm 1975-1976 và ké dài đến cuối năm 1988. Trong giai đoạn đầu, nếu chúng ta quay lưng lại khối Sô Viết vừa giúp đỡ để thống nhất đất nước, thì sẽ dựa vào ai nữa để bảo vệ tổ quốc. Khi đã phải dựa vào họ thì vẫn phải đi theo con đường XHCN đã chọn.
4. Bản thân các nước phương Tây, nói là phát triển kinh tế thị trường, song vai trò của nhà nước và kế hoạch rất lớn, nhất là tại các nền kinh tế phát triển nhanh như Nhật Bản, Pháp, Đức và các con rồng châu Á, châu Mỹ... Nguyên tắc quản lý chính thống ở các nước phương tây từ năm 1945 đến 1973 (năm khủng hoảng hệ thống Bretton Woods) học thuyết Keynes, trong đó đặc biệt đề cao vai trò can thiệp của nhà nước. Mô hình kinh tế tự do chỉ thực sự được áp dụng từ cuối những năm 70 (sau khi Milton Friedman đoạt giải Nobel về kinh tế năm 1976), nhất là từ đầu những năm 80 dưới thời tổng thống Mỹ Ronald Reagan... Tương tự, việc cải cách giá lương tiền năm 1985 không phải ngẫu nhiên mà có. Nó cũng xuất phát từ những sức ép rất lớn buộc các nhà lãnh đạo phải làm (nhưng cách làm và thời điểm làm không thích hợp). Những người trong cuộc như các ông Trần Đức Nguyên, Trần Việt Phương, Trần Phương... biết rất rõ, nhưng hiện nay chắc là do bối cảnh trong nước vẫn phức tạp và bản chất khiêm tốn nên các ông chưa lên tiếng giải thích chuyện này.
5. Các nhà lãnh đạo cấp cao đã sớm nhận thức được phát triển kinh tế không dễ như lầm tưởng ban đầu nên ngay từ năm 1976 đã bắt đầu tổ chức các lớp bồi dưỡng kiến thức quản lý kinh tế cho cán bộ cao cấp, sau đó mở rộng cho cả cán bộ trung cấp. Giảng viên tại các lớp này hầu hết là chuyên gia Liên Xô. 
Tôi được tham dự khóa 9 (năm 1984) tổ chức tại TP Hồ Chí Minh, học viên ăn ở tại trường, học suốt  trong 5 tháng. Sau 4 năm kinh tế thất bát (1976-1979), đã có những thử nghiệm đổi mới đầu tiên theo hướng thị trường gồm nới lỏng kiểm soát của Nhà nước đối với các hoạt động kinh tế ngay từ Nghị quyết 6 tháng 12/1979 của Ban chấp hành TƯ khoá 4, Chỉ thị 100 của Ban Bí thư TƯ Đảng ngày 13/1/1981 về khoán sản phẩm trong nông nghiệp, Nghị quyết 25, 26 CP và các Nghị quyết khác của Chính phủ trong các năm 1980-1982 về kế hoạch 3 phần... Những chuyện này ở Liên Xô chưa hề có. Điều này cũng chứng tỏ các nhà lãnh đạo lúc đó chịu khó tìm tòi, tiếp thu ý kiến để tìm đường phát triển đất nước.
Tôi có hai ấn tượng đặc biệt liên quan tới ông Trường Chinh mà mãi mãi không quên. Đầu năm 1983, ngày đầu tiên đi làm (giờ phải đi, lúc khác viết tiếp)
Đổi Mới: Lắng nghe, phản tỉnh và nhận thức lại
Khánh Duy, Tháng Một 26, 2012
Đồng chí Trường Chinh đọc báo cáo chính trị tại 
Đại hội lần thứ VI của Đảng tháng 12-1986. Ảnh: sggp.org.vn
Mọi quá trình đổi mới đều bắt đầu từ nhận thức phải đổi mới, mọi nhận thức đều bắt đầu từ những người dám nói và những người dám lắng nghe. Sự chuyển biến từ một nhà lãnh đạo hết sức “cứng” từng chỉ đạo Cải cách ruộng đất, phản đối quyết liệt chủ trương khoán hộ đến tác giả của Đổi Mới để lại những bài học vẫn còn nguyên giá trị tới hôm nay.