Không có gì quý bằng Nguyên và Trung của tôi - Hãy đứng trên đôi vai người khổng lồ nhờ tri thức đọc

Hãy đứng trên đôi vai người khổng lồ nhờ tri thức đọc. Chúng ta cô đơn, bất lực và bế tắc vì có thể ở đâu đó có vài lời hô hào ủng hộ, ngưỡng mộ những hành động đấu tranh của chúng ta phản đối nhóm người cai trị gian ác, tham lam và đầy quyền lực. Nhưng thử hỏi, nếu xảy ra chuyện gì, chẳng hạn chúng ta bị bắt giam, tù đày, dù ai cũng biết là trái luật và dù ai cũng hiểu là hành động bất nhân của nhóm người cai trị, thì thử nhìn xem liệu có mấy người sẽ xuống đường phản đối, ký thư ngỏ kiến nghị đòi thả tự do cho chúng ta ?

Thứ Sáu, 9 tháng 6, 2017

Lừa dân , hại nước đến bao giờ ?

Lừa dân , hại nước đến bao giờ ?
Hà Văn Thịnh - Trên trái đất này, chưa hề thấy có đất nước nào, thời nào, máy bay phải bay vòng, bay chờ, đáp nhờ sân bay khác vì thiếu chỗ đỗ - trong khi ĐẤT CỦA SÂN BAY, người ta, tức Bộ QUỐC PHÒNG lại đem đi làm sân golf, xây biệt thự, mở nhà hàng...

"Người ta" không cần biết mỗi chiếc máy bay phải bay vòng quanh hàng tiếng đồng hồ để chờ các quan tham đút tiền vô túi xong xuôi, như thế, là mất hàng trăm triệu đồng tiền của Dân, của của Nước.

"Người ta" cũng chẳng thèm biết sự phi lý tận cùng của công pháp, sự bẩn thỉu vô giới hạn của lòng tham, sự tệ hại không bút nào tả xiết của lương tâm - qua cung cách "hành xử" kiểu "sân bay TSN" đã vạch trần bộ mặt thật không thể che đậy của các nhóm lợi ích coi Dân và Nước chẳng khác chi cỏ rác bên đường...

"Người ta" chẳng thèm quan tâm rằng sự bức bối của sân bay, gây nguy hại về an toàn bay, sẽ gây ra cộng hưởng đa chiều, đa diện khiến nền kinh tế và sự phát triển của Đất Nước chịu vô số những hệ lụy khôn lường...

"Người ta" không sợ bởi người ta biết kẻ tham này "đòi" trừng trị kẻ tham kia chỉ là trò hề để đếm quả lắc đung đưa của cái đồng hồ có tên gọi là CNXH:

Nó cứ lắc, ngày này qua tuần khác, không thèm đếm xỉa đến sự đổi thay bởi nó "biết" sự lì lợm, bảo thủ là một trong những điều kiện sống còn của kẻ độc tài...

Cái đồng hồ đó không đếm thời gian mà chỉ sinh ra để đếm những điệu cười bỡn cợt, đếm những đồng tiền nhơ nhớp nhảy tưng, nhảy tức trên các bàn họp kiểm điểm chân thành, phê phán nghiêm túc và rút kinh nghiệm một cách sâu sắc...

Trời hỡi trời có hay chăng nơi đâu có chuyện lạ kỳ như thế?

Bạn hãy nghĩ đi: Một khi cả quân đội và cảnh sát đều đua nhau "làm kinh tế" thì tất cả những giá trị khác, chắc chắn, bị biến thành bèo bọt...

Và, chỉ có CNXH mới xảy ra thảm cảnh hai ngành đó làm kinh tế.

Bọn tư bản giãy chết, chẳng như thế, bao giờ...

Hà Văn Thịnh
(FB Hà Văn Thịnh)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét