Không có gì quý bằng Nguyên và Trung của tôi - Hãy đứng trên đôi vai người khổng lồ nhờ tri thức đọc

Hãy đứng trên đôi vai người khổng lồ nhờ tri thức đọc. Chúng ta cô đơn, bất lực và bế tắc vì có thể ở đâu đó có vài lời hô hào ủng hộ, ngưỡng mộ những hành động đấu tranh của chúng ta phản đối nhóm người cai trị gian ác, tham lam và đầy quyền lực. Nhưng thử hỏi, nếu xảy ra chuyện gì, chẳng hạn chúng ta bị bắt giam, tù đày, dù ai cũng biết là trái luật và dù ai cũng hiểu là hành động bất nhân của nhóm người cai trị, thì thử nhìn xem liệu có mấy người sẽ xuống đường phản đối, ký thư ngỏ kiến nghị đòi thả tự do cho chúng ta ?

Thứ Ba, 18 tháng 4, 2017

VIỆT KIỀU ĐỔI MÀU… KỲ NHÔNG !!

VIỆT KIỀU ĐỔI MÀU… KỲ NHÔNG !!
Chuyện Dài Của Anh Việt Kiều
Việt kiều về nước xôn xao
Quên đi nỗi nhục năm nào vượt biên
Trốn chui trong những khoang thuyền
Tiền, vàng mất hết chuốc phiền vào thân
Qua tay những kẻ bất nhân
Đầu nậu bãi bến đến dần Công An
Cùng bọn hải tặc nghinh ngang
Hãm hiếp phụ nữ bỏ càng xuống sâu
Mặc cho chồng con thảm sầu
Gia đình ly tán biết đâu mà lường
Kêu trời kêu đất thảm thương
Nhưng nay vinh hiển xem thường nhục xưa

Rủng rỉnh vài đồng đô thừa
Ào ào về lại nơi vừa ra đi
Mặt mày vênh váo phương phi
Ăn chơi trác táng mỗi khi đêm về

Thói đời nhìn thấy ủ ê
Nhiều tên ở Mỹ làm nghề lượm lon
Khi về đến tận Sàigòn
Nổ như cái pháo chẳng còn ngại chi

Rằng là giám đốc Realty
Kỹ sư điện toán Huê Kỳ chính tông
Giáo sư dạy học trường công
Tiến sĩ hóa học làm trong Giác Đài

Mục đích ” nổ” để thị oai
Việt kiều thứ thiệt chẳng sai chút nào
“Nổ ” để mong kiếm ít “đào”
Gái tơ, mơn mởn ra vào hô tel

Mua tình với ít tiền cheo
Khi trở lại Mỹ hiểm nghèo bệnh mang
Si đa đáng kiếp cho chàng
Suốt đời làm khổ họ hàng, vợ con

Nhiều ông sống, nhưng chẳng còn
Tâm hồn và chút lòng son với đời
Đi đâu thiên hạ cũng cười
” Cha đó” mang bệnh giết người bây ơi!

Tránh xa cái thứ rác rơi
Thật là tủi phận một đời kiếp sinh
Ở đời chẳng biết phân minh
Giữa cái ô nhục – hiển vinh con người

Xưa bị Việt Cộng trêu ngươi
Bỏ tù hành hạ ba đời tổ tông
Nổi nhục chưa giải quyết xong
Nay lại đèo bồng trở lại mua vui

Nhiều tên chơi trò hên xui
Đem tiền về ” cúng” tìm mùi ” đầu tư”
Nghe lời kêu gọi giả hư
Rằng yêu tổ quốc, bấy chừ Việt Nam

Ngày xưa chinh chiến cho cam
Anh em huynh đệ tương tàn với nhau
Ngày nay ” thống nhất” một màu
Cùng nhau xây dựng làm giàu nước non

Nghe lời dụ dổ ngọt ngon
Nhiều tên mất hết chẳng còn đồng ten
Bỏ của chạy thoát thân hèn
Khi về đến Mỹ lại khen nước nhà

Nào là phát triển xa hoa
Ngày nay sang trọng hơn là ngày xưa
Ăn chơi ” bốn vách” dư thừa
Việt Cộng nay lại thích ưa Việt kiều

Về đi nhà nước đón chiều
Welcom chất xám đủ điều lời ru
Nhiều tên trí thức còn ngu
Bon chen tìm gặp chóp bu Cộng thù

Chúng qua nước Mỹ công du
Để mà xin được ấp – ru việc làm
Cho đời sống được vinh sang
Mà quên nỗi khổ gian nan năm nào

Múi mặt xa rời đồng bào
Tị nạn hải ngọai kêu gào đấu tranh
Nhiều tên Hát Ô rỡm ranh
Chạy trốn cộng sản lại quanh trở về

Ăn chơi trác táng phủ phê
Nhiều tay già lại còn rê gái làng
Góp phần phá vở tan hoang
Thuần phong mỹ tục hàng ngàn năm qua

Người Việt truyền thống ông cha
Nghìn năm văn hiến, xót xa vô cùng
Vậy mà có kẻ ung dung
Biết mình sai trái vẫn chung đầu vào

Còn nói ” ăn chơi cấp cao”
Việt kiều phải biết ” mận” ” đào” khác nhau
Thôi thôi thành thật xin chào
Mấy tên tị nạn đổi màu kỳ nhông.
(sưu tầm)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét