Không có gì quý bằng Nguyên và Trung của tôi - Hãy đứng trên đôi vai người khổng lồ nhờ tri thức đọc

Hãy đứng trên đôi vai người khổng lồ nhờ tri thức đọc. Chúng ta cô đơn, bất lực và bế tắc vì có thể ở đâu đó có vài lời hô hào ủng hộ, ngưỡng mộ những hành động đấu tranh của chúng ta phản đối nhóm người cai trị gian ác, tham lam và đầy quyền lực. Nhưng thử hỏi, nếu xảy ra chuyện gì, chẳng hạn chúng ta bị bắt giam, tù đày, dù ai cũng biết là trái luật và dù ai cũng hiểu là hành động bất nhân của nhóm người cai trị, thì thử nhìn xem liệu có mấy người sẽ xuống đường phản đối, ký thư ngỏ kiến nghị đòi thả tự do cho chúng ta ?

Thứ Ba, 7 tháng 3, 2017

Nghề bán phấn nơi xứ người có... hạnh phúc ?

Bán phấn nơi xứ người
6/3/2017 - Năm 2013, giáp tết, tôi về Việt Nam từ Australia bằng vé của một hãng hàng không giá rẻ. Khi chuyển sang máy bay quá cảnh từ sân bay Kuala Lumpur tôi ngồi kế bên một cô gái trẻ nhìn khá mặn mà.
Tôi vẫn nhớ khuôn mặt khá bầu bĩnh ưa nhìn và dáng người chắc chắn trong bộ đầm nhung màu xanh đen ấy. Sắp tới giờ máy bay đáp xuống Tân Sơn Nhất, cô gái vô cùng lúng túng với tờ khai nhập cảnh được phát lúc mới rời Malaysia. Tờ khai có in tiếng Việt, và không phải cô không biết chữ. Cô lúng túng bởi một lý do khác: Visa du lịch Malaysia của cô đã quá hạn khá lâu rồi.


Là một quốc gia láng giềng cùng khối ASEAN, người Việt Nam qua đây dưới 30 ngày không phải xin visa, đi lâu hơn, thì phải có. Vậy cô gái này hẳn là một lao động xuất khẩu ở quốc gia này. Tôi hỏi vì sao lại để quá hạn visa, và cố tìm hiểu, xem có thể giúp gì được cô. Cô gái nói mình tên là Ngọc, quê ở huyện Xuyên Mộc tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu. Sang Kuala Lumpur để bán bia.

Ngọc kể năm 2010, lấy chồng được năm tháng thì bỏ nhau, cô hoa khôi của nông trường cao su này được một bà chị họ trên thị trấn rủ đi Sài Gòn làm việc. Ở Sài Gòn chạy bàn cho quán ốc được hai tháng, Ngọc gặp được một người quen đang tìm thêm bạn để đi “làm việc” ở nước ngoài. “Em chỉ cần nhận lời sang đó làm việc, mọi thủ tục sẽ được giải quyết”- Ngọc nhớ lại lời người dắt mối.

Quả vậy, chỉ mất một buổi sáng làm thủ tục để xin hộ chiếu, một tháng sau cô và ba người bạn đã ngồi lên máy bay, rời Tân Sơn Nhất đến Kuala Lumpur. Ra khỏi cửa nhập cảnh, Ngọc và những người bạn được xe đón về nơi trọ. Hộ chiếu của các cô được thu lại, họ được thông báo chi phí cho cả thủ tục và chuyến đi là ba ngàn ringit (khoảng 16 triệu đồng). Chi phí này, sẽ được trừ dần và họ chỉ được nhận lại hộ chiếu khi nào trừ hết nợ.

Công việc của Ngọc, người Malaysia gọi là Nhân viên giao dịch khách hàng. Cô bảo, bọn em làm ở bar và karaoke, thu nhập từ tiền bo của khách hàng. Hôm nào khui được nhiều bia, thì có nhiều tiền.

Ngọc đi làm cho đến cuối hạn visa, nhưng chẳng bao giờ trả hết nợ. Ngoài số tiền chi phí ban đầu, khi đi làm được một tuần, cô đã vay thêm chị chủ số tiền tương đương hai chục triệu để gửi về cho bố mẹ ở quê nhà.

Ranh giới giữa hành vi buôn người và tình nghĩa đồng hương hỗ trợ nhau tìm việc trong trường hợp của Ngọc thật mong manh. Cô chấp nhận làm chui lủi ở các quán bar cho “chị chủ” vì ngoài ra cũng chẳng có cách nào. Niềm vui nỗi buồn trong cuộc sống vơi đầy theo những két bia.

Tính đến lần vô tình tôi ngồi cùng chuyến với cô, là lần thứ ba cô về Việt Nam với tấm hộ chiếu đã quá hạn visa. “Hai lần trước em bị các anh nhập cảnh hạch hỏi đủ điều. Họ biết thừa em đi Mã làm gì và họ hỏi thế chỉ để vòi tiền, nhưng hai lần ấy em chỉ quá có mấy ngày, lần này là 18 ngày”.

Tôi định bụng nếu có gì thì sẽ nói giúp cô gái này một câu. Nhưng khi đến cửa nhập cảnh, khi tôi ngẩng lên, đã chẳng thấy cô gái trong bộ đầm xanh đen ấn tượng ấy đâu rồi.

Không có một điều tra xã hội học nào giúp chúng ta có cái nhìn tổng quan về những nữ lao động chui người Việt ở nước ngoài như Ngọc. Không thể xếp họ vào danh sách nạn nhân của nạn buôn bán người. Số liệu của Tổng cục Cảnh sát đưa ra là một con số rất ước đoán, mỗi năm có 5.000 phụ nữ được đưa sang lao động chui ở Malaysia và Singapore, báo cáo này gợi ý “đây thực chất là hoạt động mại dâm”.

Thực tế thì những người như Ngọc đều lao động trong ngành công nghiệp giải trí của quốc đảo này, đồng nghiệp của họ đến từ Trung Quốc, Thái Lan, Philippines, Campuchia và Lào. Phần lớn đều có xuất thân từ những vùng quê nghèo có tỷ lệ thất nghiệp cao. Số phận của họ gần như thuộc về một thế giới khác, một thế giới ngầm. Họ chỉ được biết đến khi có một sự kiện xảy ra, như cuộc truy quét của cảnh sát bang Johor hôm 13 tháng 1 năm nay đối với các cơ sở giải trí ở thành phố cầu nối Singapore và Malaysia này. 47 phụ nữ người Việt, tuổi từ 19 đến 30 bị bắt và trục xuất.

Trong một đợt truy quét năm 2013 tại Malaysia, 12.434 gái mại dâm bị bắt. 3.456 cô mang quốc tịch Việt Nam, đứng thứ 2, cao gấp rưỡi quốc tịch Thái Lan. Tôi tự hỏi có phải là quá sức của chính quyền nếu đặt câu hỏi rằng những cô gái ấy, sau khi bị trục xuất trở về, ai sẽ chìa bàn tay ra để con đường của họ khác đi?

Trong không ít trường hợp, con đường bi kịch của họ nơi đất khách không dừng lại ở việc “buôn hương bán phấn”. Họ có thể trượt dài hơn, và trở thành các dạng tội phạm khác, nguy hiểm hơn.

Câu chuyện vào nghề của Ngọc, cuộc sống rày đây mai đó của những số phận mà hạnh phúc vơi đầy theo số tiền bo của khách làng chơi, sẽ chỉ là ẩn số của bài toán di dân tự do chưa tìm ra đáp án.

Lại Trọng Tình

http://vnexpress.net/tin-tuc/goc-nhin/ban-phan-noi-xu-nguoi-3550740.html


Ý kiến bạn đọc ()

Vậy mà Hội liên hiệp phụ nữ Việt nam vừa kỷ niệm rất hoành tráng. Trong diễn văn có rất nhiều thành tích hay họ, không hiểu hội đã giúp gì cho những phụ nữ trong bài báo này?
vinhphamq - 22 giờ trước
Các hội và đoàn thể quần chúng ở VN là như vậy. Cả nước đang cố gắng lập lại trật tự văn minh đô thị, vậy mà chẳng thấy hội phụ nữ, hội người cao tuổi, hội cựu chiến binh ... đâu cả.
NMDung - 19 giờ trước
@NMDung: Nói câu đó thì mình thấy bạn chả có tư cách phê phán người ta, các hoạt động của các hội này diễn ra rất nhiều, bạn ko biết thì là do ko quan tâm chứ ko phải ko có. Và ngoài ra hầu hết các hội này hoạt động là tự nguyện, với tiền bồi dưỡng đủ liên hoan 1 năm 2 3 lần, so với công sức họ bỏ ra thì chả đáng đâu.
Những người này cũng chỉ vì tiền mà thôi, kể khổ thì nhiều nhưng tiền kiêm đc hơn hẳn ở VN làm công nhân ? 
trần tân - 17 giờ trước
Bài viết phản ánh đúng thực trạng nhức nhối, góc khuất XH VN.
phuongvyhua - 23 giờ trước
Thực trạng này không chỉ Việt Nam bạn nhé! Ngay cả ở những nước Âu-Mỹ phát triển,văn minh hàng đầu cũng có,chừng nào sự nghèo nàn,lạc hậu,nhận thức lệch lạc...cũng như sự bất lương còn hiện hữu. Đó đều là các vấn đề toàn cầu đó bạn! Thân mến!
Ngoc Hai - 22 giờ trước
@Ngoc Hai: @Ngoc Hai: lỗi nguỵ biện!
Khanh - 18 giờ trước
Nhà báo chú ý. Đã có lần một GS người Hà Lan sang Singapore bị tuyên án tử hình vì tội buôn ma túy do vì mang giúp một va ly nhỏ cho một phụ nữ trẻ đẹp mà ông quen trên máy bay.
Các mối làm quen trên máy bay cũng giống các mối làm quen trên mạng: đều là ảo và chứa đựng nhiều rủi ro. 
Phi Lê Văn - 23 giờ trước
Không liên quan đến bài viết nhưng xin lỗi bác, em một năm bay cũng khoảng trên chục lần, tính cả 2 chiều (em đang sống và làm việc ở nước ngoài) và cũng từng quen người ngồi cùng chuyến bay. Ảo hay không là do con người mình thôi bác ạ. Bác ngồi ngay giữa Sài Gòn cũng bị bán hàng đa cấp gạ làm quen rồi mời mọc mua bán thôi. Em cũng từng nhờ người cầm hộ đồ đạc khi qua cổng kiểm tra vì em bị quá ký hành lý xách tay, nhưng em mở ra cho họ kiểm tra tại chỗ và lấy lại ngay khi vừa qua cổng. Tránh phiền cả người ta lẫn mình. Cũng có người nhờ em cầm đồ, nhưng em từ chối vì thấy không ổn. Nói chung em thấy không nên vơ đũa cả nắm đâu. 
người xa xứ - 18 giờ trước
không thể cái gì cũng lôi chính quyền vô được, tôi từng có người bạn quê miền tây đang làm công nhân , có chồng con tử tế, bà mẹ nghe người ta nói sang Singapore làm gái được nhiều tiền lắm. thế là một mực bắt con gái bỏ chồng đi sang đó cho bằng được. hội Phụ nữ phường biết chuyện đến khuyên giải, bà ta bỏ ngoài tai . Vậy đấy, hám tiền, muốn kiếm nhiều tiền mà không phải lao động vất vả thì phải chịu thôi, than vãn gì. 
Khánh Phương - 22 giờ trước
Tôi đã từng sống ở Đài Loan, Singapore, Trung Quốc...Nghề mại dâm được hợp thức hóa ở 1 số quốc gia vì vậy nếu nói phụ nữ Việt Nam đến đó làm gái mại dâm cũng không có gì là đáng xấu hổ, vì ở đó có đủ mặt các quốc gia, Thái Lan, Trung Quốc, Malaisia, Ấn độ....Cái đáng xấu hổ là những phụ nữ Việt Nam làm mại dâm lậu. Vì lậu nên họ bị bắt bớ, bị truy đuổi. Và giá trị của họ cũng bèo bọt chứ không được như những cô gái đang đứng trong tủ kính hoặc ngồi trong cửa hàng. Chúng ta nên nhìn nhận vấn đề khách quan. Khi mà những phụ nữ của chúng ta vì lý do gì đó, họ chọn con đường này thì cũng nên được hợp pháp để họ được ton trọng hơn, được pháp luật nước sở tại bảo vệ! 
nhatsinh - 22 giờ trước
nghề mãi dâm không đáng xấu hổ trừ phi trên đời này không có hai từ xấu hổ
tranphi - 18 giờ trước
Buôn phấn nơi xứ người
Giấc mộng thật chơi vơi
Xa quê hương diệu vợi
Tìm hư ảo cuộc đời

Em về đâu em hỡi
Nhạt phai phấn hương nồng
Cho phong ba dùi dập
Cánh hồng khóc tha phương

Vì ai em thơ dại
Vì ai em quên ngày
Vì ai không ở lại
Biết khóc em vì ai...

Ước ngày mai trở lại
Em sẽ mãi mãi là
Cô gái quê không lạ
Chẳng bán phấn ... người ta. 
Thanh Tran - 21 giờ trước

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét