Không có gì quý bằng Nguyên và Trung của tôi - Hãy đứng trên đôi vai người khổng lồ nhờ tri thức đọc


Chủ Nhật, 7 tháng 5, 2017

THƯ NGUYỄN KHẮC VIỆN GỬI TỐ HỮU

THƯ NGUYỄN KHẮC VIỆN GỬI TỐ HỮU
Chú Tễu Nhân kỷ niệm 20 năm ngày mất của
BS. Nguyễn Khắc Viện (10.5.1997 - 10.5.2017)
Ngày 30 - 11 - 1986
Kính gửi anh Tố Hữu
Hôm nay nhân xem lại vài bài dịch thơ anh trong Anthologie de la litte'rature vietnamiene (Tuyển tập Văn học Việt Nam), thấy không thể không gửi cho anh bức thư này.

Anh Tố Hữu ạ! trước kia đọc thơ, dịch thơ anh cảm hứng đằm thắm bao nhiêu thì nay thấy ngán ngẩm bấy nhiêu. Anh bảo làm bí thư vẫn không bí thơ,
chúng tôi thấy anh càng quyền cao chức trọng, đọc thơ anh càng thấy nhạt nhẽo.



Anh mà trở lại Trung ương, trở lại chức quyền, là chôn vùi luôn sự nghiệp thơ trong lòng nhân dân. Rút lui đi, anh Tố Hữu, cứu lấy nhà thơ Tố Hữu. Anh sẽ trở lại với cuộc sống bình dị của một nhà thơ, chan hòa với anh em, anh em chúng tôi lại đón anh với tấm lòng trân trọng quý mến. Xuân này anh sẽ chen vào đám đông đi chợ hoa, đi hội làng Gióng hay Đồng Kỵ chứ không tiền hô hậu ủng nữa.

Anh mà trở lại Trung ương, Bộ Chính trị, thì bài báo đối ngoại đầu năm tôi phải viết sẽ là bài "La mort d'un poète"(Cái chết của một nhà thơ). Chắc không được đăng, nhưng ít nhất cũng được truyền trong một số bạn.

Vài lời chân thành của một người đã từng yêu thơ của anh, và mong được mãi mãi giữ lấy tình cảm thắm thiết ấy.

Kính thư

Nguyễn Khắc Viện,
8 Nguyễn Chế Nghĩa,
Hanoi


Đinh Tấn Lực Hai câu ngắn này nói nhiều hơn/rõ hơn cả lá thư dài của cụ Viện:
Nhà càng lộng gió thơ càng nhạt.
Máu ở chiến trường, hoa ở đây.

(tác giả: Ngô Xuân Sách)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét