Không có gì quý bằng Nguyên và Trung của tôi - Hãy đứng trên đôi vai người khổng lồ nhờ tri thức đọc

Hãy đứng trên đôi vai người khổng lồ nhờ tri thức đọc. Chúng ta cô đơn, bất lực và bế tắc vì có thể ở đâu đó có vài lời hô hào ủng hộ, ngưỡng mộ những hành động đấu tranh của chúng ta phản đối nhóm người cai trị gian ác, tham lam và đầy quyền lực. Nhưng thử hỏi, nếu xảy ra chuyện gì, chẳng hạn chúng ta bị bắt giam, tù đày, dù ai cũng biết là trái luật và dù ai cũng hiểu là hành động bất nhân của nhóm người cai trị, thì thử nhìn xem liệu có mấy người sẽ xuống đường phản đối, ký thư ngỏ kiến nghị đòi thả tự do cho chúng ta ?

Thứ Sáu, 17 tháng 2, 2017

Lời Tạm Biệt Trước Lúc Lên Đường

Lời Tạm Biệt Trước Lúc Lên Đường
Sáng tác: Vũ Trọng Hối
Trình bày: Ngọc Tân & Tốp ca Đài TNVN

Ngày ra đi, hướng biên cương, 
Gió bấc tràn về lòng anh lạnh buốt.
Nòng súng thép dán câu thơ,
Ý thơ tuyệt hay là thơ Lý Thường Kiệt.

Lòng người Việt Nam nào đâu thích gì đạn bom,
Ngọn nguồn đau thương trải qua đã nhiều rồi.
Việt Nam ơi! Việt Nam ơi!
Trái tim Việt Nam, tình yêu cuộc sống.

Giặc dùng đạn bom thì ta giáng trả đạn bom. 
Quyết chiến thắng! 
Cho hôm nay, cho con, cho cháu và cho khắp mọi miền.
Đời tuyệt đẹp, gió bát ngát, 
Xanh xanh câu hát trời trong sáng tuyệt trần.

Ngày ra đi, hướng biên cương, 
Có em tiễn đưa mà mắt lệ ướt,
Về đi em, 
Nếu yêu nhau, hãy yêu rộng hơn cả non nước cuộc đời.

Cầm bàn tay em nào anh nói gì nhiều đâu,
Cuộc đời đang xuân mà thôi nhé tạm biệt.
Dòng nước mắt, dù thiêng liêng, 
Cũng không làm cho giặc kia lùi bước.

Giặc dùng đạn bom thì ta giáng trả đạn bom
Quyết chiến thắng!
Cho hôm nay, cho con, cho cháu và cho khắp mọi miền.
Mùa quả ngọt, trái sẽ chín, 
Anh đi em nhé vì chân lý ngời ngời.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét