Không có gì quý bằng Nguyên và Trung của tôi - Hãy đứng trên đôi vai người khổng lồ nhờ tri thức đọc

Hãy đứng trên đôi vai người khổng lồ nhờ tri thức đọc. Chúng ta cô đơn, bất lực và bế tắc vì có thể ở đâu đó có vài lời hô hào ủng hộ, ngưỡng mộ những hành động đấu tranh của chúng ta phản đối nhóm người cai trị gian ác, tham lam và đầy quyền lực. Nhưng thử hỏi, nếu xảy ra chuyện gì, chẳng hạn chúng ta bị bắt giam, tù đày, dù ai cũng biết là trái luật và dù ai cũng hiểu là hành động bất nhân của nhóm người cai trị, thì thử nhìn xem liệu có mấy người sẽ xuống đường phản đối, ký thư ngỏ kiến nghị đòi thả tự do cho chúng ta ?

Thứ Ba, 28 tháng 2, 2017

LOẠN: Chính quyền mỗi tỉnh là vua một cõi

LOẠN: Chính quyền mỗi tỉnh là vua một cõi
FB Trịnh Kim Tiến, 25-2-2017 Loạn 12 sứ quân kéo dài trong hơn 20 năm là một trong những thời kỳ đen tối của lịch sử Việt, xã hội phân hoá, lòng dân chia rẽ. Các hào trưởng mỗi người chiếm cứ một phương gây bao đau khổ và tổn thất cho dân lành, cũng là tạo điều kiện thuận lợi cho hiểm họa xâm lăng từ phương Bắc.
Loạn 12 sứ quân thời Đinh Bộ Lĩnh. Ảnh minh họa. Nguồn: internet
Hơn ngàn năm sau, không có binh biến, không gươm đao nổi dậy nhưng lịch sử dường như đang bị tái diễn. Có người nhận định rằng loạn của hôm nay là loạn của 63 tỉnh thành. Chính quyền mỗi tỉnh là mỗi thủ lãnh cai trị tỉnh thành đó.

Nhưng nhìn vào những gì đang diễn ra trong xã hội hiện tại thì có vẻ như cách nghĩ loạn 63 tỉnh thành vẫn chưa hẳn chính xác. Bởi trong mỗi tỉnh thành, người dân còn phải chịu sự quản lý của mỗi quận huyện mà họ sinh sống. Cuộc sống của họ tốt hơn hay xấu đi không phụ thuộc vào một chính sách chung của Quốc gia mà phụ thuộc vào vui buồn của các vị lãnh đạo địa phương.

Loạn của hôm nay là cái loạn mất định hướng và khó diễn tả được thành lời.

Sự việc ông phó chủ tịch quận 1, thành phố HCM, ông Đoàn Ngọc Hải, hứng lên tuyên bố dọn sạch vỉa hè cho người đi bộ và thực hiện trong thời gian qua khiến dư luận không thể rời mắt. Bởi những tuyên bố hùng hồn đầy chất kích thích trí tò mò của dư luận, ông nhanh chóng ra quân giải tỏa quận 1, nơi mà ông đang nắm quyền.

Tôi cho rằng mục tiêu mà ông Hải hướng đến, xây dựng quận 1 thành một Singapore thu nhỏ đáng được ủng hộ. Sống quen với những nếp sống cũ, sự bảo thủ và ai cũng chỉ nghĩ đến cái lợi cho bản thân thì xã hội không thể phát triển và thay đổi tốt đẹp lên. Việc kiên quyết dẹp bỏ những sai phạm đang diễn ra trong nơi mình quản lý và xây dựng một nếp sống mới là điều mà không phải lãnh đạo Cộng Sản nào cũng dám làm và làm tới.

Thế nhưng một lãnh đạo thật sự có tâm, một thủ lĩnh thực sự có tài sẽ phải đưa ra giải pháp ổn định song song với hành động đổi mới chứ không thể vội vã và phong kiến như ông Hải đang làm. Ông Hải muốn giải tỏa trắng vỉa hè vậy khoảng 1m được phép để xe của các hộ kinh doanh theo luật có bị xâm phạm? 

Nếu vậy giải phóng trắng toàn bộ vỉa hè thì ông phải có phương án để xe cho các hộ kinh doanh trước khi tiến hành dẹp bỏ. Xem một số clip, cảnh ông trực tiếp chỉ huy giải tỏa thì dù có thiện cảm với kế hoạch của ông đến đâu cũng không thể đồng tình và chấp nhận cách ông xử lý. Ông chỉ thị thu đồ hay đập bỏ vi phạm khi chưa hề có công văn báo xuống để người dân có sự chuẩn bị. Hành động thích là làm và lối chỉ đạo trịnh thượng của ông với cấp dưới khiến người ta suy nghĩ về ông như một người đang làm lấy danh và lạm quyền hơn là một vị lãnh đạo đang muốn thay đổi xã hội.

Tôi tin ông Hải có thể làm những điều mà ông ta tuyên bố vì ông đang nắm thực quyền tại quận 1 chứ không được vài ngày lại như cũ như ông Đinh La Thăng ngày mới về làm bí thư Thành phố. Mặc dù quyền lực của ông Thăng có thể nhiều hơn và lớn mạnh hơn ông Hải gấp nhiều lần nhưng một khi các lãnh đạo quận 1 đã quyết thì ông Thăng cũng khó mà xen tiếng vào.

Đó là cái nạn trên bảo dưới không nghe và mạnh ai người đó làm ở các cấp chính quyền hiện nay. Nội bộ đấu đá từ trung ương đến địa phương. Khi địa phương không thuận thì trung ương cũng đành im lặng để xây dựng lực lượng giành giật quyền lực trong bộ máy. Chính sách chung, Hiến pháp, luật pháp bị coi nhẹ và biến tấu tuỳ vào các quan viên địa phương. Tham nhũng, lũng đoạn, lạm quyền là điều tất yếu khi đất nước phân quyền theo kiểu phong kiến với mục tiêu chung của chế độ là độc tài cai trị.

Cuối cùng, loạn, dù ở thời kỳ nào thì nạn nhân vẫn luôn là nhân dân và đất nước.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét