Thế giới văn minh phát triển theo hướng Đông, Việt Nam kiên định lập trường đi theo hướng Tây thì đến bao giờ chúng ta mới sánh vai được các cường quốc năm châu hả Cụ Tổng ? Thế giới sẽ ngày càng tiến lên, người dân Việt tổ quốc Việt Nam rồi sẽ bị xóa sạch vì sự ngu dốt và hèn nhát của chính mình ?

Thứ Sáu, 5 tháng 5, 2017

Việt Nam bế tắc: Mâu thuẫn dân ngu và phát triển

Dân ngu và chính sách ngu dân để dễ trị. Phải nói thẳng nhờ chính sách ngu dân nên đến nay dân Việt vẫn chưa thoát khỏi kiếp ngu dù đang sống ở thời đại cách mạng 4.0, thời đại internet và Facebook với thông tin đầy ắp. Xưa Đảng nói con đường của Phan Châu Trinh, Phan Bội Châu là cải lương. Chỉ có con đường chuyên chính vô sản mới thành công. Đã hơn 60 năm chuyên chính vô sản, chưa bao giờ chúng ta thành công ngoài việc bắn giết nhau. Bây giờ chúng ta đã thực sự vô sản; Chính phủ và đất nước đang nợ như chúa chổm, đang vay tiền để trả nợ của nợ cũ. Chỉ có đám quan lại và doanh nhân câu kết với chúng là giầu. Việt Nam đang bế tắc: Muốn phát triển, cần dân trí; muốn dân trí, cần phát triển. Điều gì cản trở dân trí và phát triển ? Chính thể cộng sản này. Muốn xóa nó, nhất định không thể bằng chuyên chính vô sản, bằng bạo lực như kinh nghiệm đã thấy; một xã hội ra đời từ bạo lực sẽ là xã hội chết vì bạo lực như chúng ta đã và đang chứng kiến. Chỉ có một con đường duy nhất: Đấu tranh hòa bình, dùng lý lẽ thuyết phục, làm cho dân trí phát triển, được như thế thì trước sau gì đất nước cũng phát triển.
CHI BẰNG (THỰC) HỌC
Luân Lê - Nhìn vào những sự kiện đời sống diễn ra liên tiếp, với những lực lượng và thành phần quái thai tồn tại trong xã hội để phá hoại tiến trình văn minh của con người mà thấy bất hạnh cho thân phận chúng ta. Những lớp người công khai hành xử côn đồ và bạo lực lại được chở che và bảo vệ bằng những lý lẽ ngu cuồng, khốn nạn. Và chúng còn ngang nhiên thách thức tất thảy, công khai kích động, chia rẽ dân tộc, nhưng vẫn cứ nhởn nhơ và thậm chí được ủng hộ. Hơn cả là sự kinh hãi vào những thành phần người đang mỗi ngày một phân rã trong xã hội này.
Image result for dân ngu
Tại sao cái tinh thần "chi bằng học" và cải cách theo hướng khai dân trí của cụ Phan Chu Trinh một trăm năm trước lại bị coi là cải lương và vô tác dụng?


Bởi lẽ, đa phần dân chúng lúc đó bị đô hộ bởi thực dân Pháp, phần lớn là đói nghèo và khổ sở, không mấy người được học hành đàng hoàng và vì thế họ chỉ lo miếng cơm qua ngày để sống. Chứ học hành hay đọc sách là thứ chẳng giải quyết được cái niêu cơm hàng ngày nên thành ra vô tác dụng. Họ chỉ cần làm sao để có cơm ăn, áo mặc và no cái bụng là đủ rồi.

Với sự khổ cực như thế, thì làm sao mà người dân bị bần cùng hoá lại nghe theo cái "đám cải lương chữ nghĩa" mà lại còn "ỷ Pháp cầu tiến bộ" chứ. Với người nông dân và những người lao động khổ nhục thì cái bút không có giá trị như cái cày, con trâu.

Và để giải quyết được vấn đề của cơm ăn, áo mặc, thì con đường cách mạng bạo lực để thoát khỏi ách gông cùm, bị cưỡng bách nhiều đường, là điều được lựa chọn về mặt thời điểm và nhận thức. Họ không cần sách vở, mà họ cần cái gì đem lại cuộc sống mà không phải lo lắng về miếng ăn, sự nô dịch mang tính thiết thực trực diện nhất. Bởi vậy mà cái tư tưởng khai dân trí của cụ Phan thất bại là như vậy.

Và đến giờ với trình độ nhận thức này, thì dân ta còn lâu nữa mới có thể tiến tới những giá trị văn minh thực sự để mà tận hưởng nó như thế giới đã và đang đuy trì nó tới hàng trăm năm nay.

Vấn đề dân trí và nền tảng nhận thức quốc gia là cả một vấn đề quá lớn với dân tộc mình.

Vì từ trước đến nay, chúng ta không có nền tảng gì về học thuật, chính trị, triết học, kinh tế và khoa học kỹ thuật, nên thành ra chẳng có gì để gây dựng quốc gia một cách ổn định và thịnh vượng được cả.

Nhìn vào những sự kiện đời sống diễn ra liên tiếp, với những lực lượng và thành phần quái thai tồn tại trong xã hội để phá hoại tiến trình văn minh của con người mà thấy bất hạnh cho thân phận chúng ta.

Những lớp người công khai hành xử côn đồ và bạo lực lại được chở che và bảo vệ bằng những lý lẽ ngu cuồng, khốn nạn. Và chúng còn ngang nhiên thách thức tất thảy, công khai kích động, chia rẽ dân tộc, nhưng vẫn cứ nhởn nhơ và thậm chí được ủng hộ.

Hơn cả là sự kinh hãi vào những thành phần người đang mỗi ngày một phân rã trong xã hội này.

Những lớp người bạc nhược nhưng lại đầy hung bạo, những tầng thân phận đầy bế tắc và bi thương, những tâm hồn mục rỗng tri thức và lại đầy giả tạo.

Sự phân rã ngày càng diễn ra khủng khiếp và man rợ hơn.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét