Không có gì quý bằng Nguyên và Trung của tôi - Hãy đứng trên đôi vai người khổng lồ nhờ tri thức đọc

Hãy đứng trên đôi vai người khổng lồ nhờ tri thức đọc. Chúng ta cô đơn, bất lực và bế tắc vì có thể ở đâu đó có vài lời hô hào ủng hộ, ngưỡng mộ những hành động đấu tranh của chúng ta phản đối nhóm người cai trị gian ác, tham lam và đầy quyền lực. Nhưng thử hỏi, nếu xảy ra chuyện gì, chẳng hạn chúng ta bị bắt giam, tù đày, dù ai cũng biết là trái luật và dù ai cũng hiểu là hành động bất nhân của nhóm người cai trị, thì thử nhìn xem liệu có mấy người sẽ xuống đường phản đối, ký thư ngỏ kiến nghị đòi thả tự do cho chúng ta ?

Thứ Tư, 17 tháng 5, 2017

SỢ LỘN BỐ

SỢ LỘN BỐ
Thằng Hùng đi học nhưng đến gần tối mới về tới nhà. Ông bố đứng chờ trước cửa, nét mặt vừa lo lắng vừa giận dữ, nhìn bộ dạng xốc xếch, hớt hải của thằng con, hỏi:
"Mày đi đâu bây giờ mới về?"
L’image contient peut-être : texte
Thằng Hùng đáp:
"Con đi biểu tình với cha Nam, đòi công an thả anh Công."
Ông bố càng giận dữ:
"Mày nghĩ một dúm người của cha Nam đó mà làm nên cơm cháo gì sao?"

Thằng Hùng đỏ mặt, cãi:

"Bao nhiêu người bị chết oan ức trong đồn công an, bố biết không? Bao nhiều điều ngang ngược, bất công người dân phải chịu đựng, bố biết không?"

"Rồi mày và ông cha Nam với một dúm người tay không đó làm được gì?"

Thằng Hùng càng đỏ mặt, lớn tiếng:

"Cha Nam và mấy ngàn người đi biểu tình đó không làm được gì là bởi có mấy chục triệu người khôn lỏi như bố trên đất nước này đó...."

Nói xong nó bỏ vào nhà lấy mũ đội lên đầu, dắt chiếc xe Honda ra cổng rồi nói với ông bố:

"Bố đi với tui!"

"Đi đâu? Đi biểu tình với mấy thằng ngu nữa à?"

Thằng Hùng nhìn thẳng vào mặt bố, nói chậm rãi:

"Đi ra bệnh viện thử máu coi bố có thực là bố của tui không?"

(Ngo Du Trung)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét