Các Tập đoàn Kinh tế Nhà nước: sẽ “đấm” ai suốt cả thế kỷ này?
(Chỉ trích phần nói về kinh tế, xin lỗi tác giả vì phải cắt bỏ vài đoạn)
Suy nghĩ về thực chất của nền kinh tế “định hướng” XHCN của VN.Cách đây vài năm tôi có viết loạt bài “TĐKTNN: Từ đâu ra và đi về đâu?”, trong đó dự đoán chúng sẽ lần lượt kéo nhau đi đến phá sản. Nay, Vinashin đã bị khai tử với món nợ 750 triệu và 600 triệu Đôla để cho chính phủ gánh, thất thoát hơn 3 tỷ đôla còn lại sẽ được “xí xóa” bằng cách chuyển cho các ngân hàng và tập đoàn khác, cho VAMC tạm ghi nợ treo lại bằng “trái phiếu mới”, rồi chính phủ sẽ xóa nợ dần theo chiến thuật để lâu… hóa bùn (bùn này tất nhiên là dành cho... dân đen gánh chịu).Và cũng đã có cả dãy các tập đoàn, tổng công ty khác theo chân như Vinalines, Agribank, VIDV, EVN,… Tiếp theo sẽ là TKV, Petrolimex, PetroVietnam…?
Họ là ai?
Khái niệm các TĐKTNN ở đây xin hiểu rộng hơn là tập đoàn các lực lượng kinh tế nhà nước gồm khoảng trên 4000 các tổng công ty, công ty, liên doanh, doanh nghiệp và các tổ chức kinh tế khác… có vốn nhà nước là chính (có tài liệu nói hiện nay chỉ còn trên 3000 đơn vị kinh tế nhà nước). Riêng các tổng công ty đầu ngành có gần hai chục (chính xác là 17, thành lập theo nghị định 91/CP năm 1996) – chín tổng công ty đầu ngành lớn nhất trong số đó nay là các Tập đoàn kinh tế, và gần một trăm tổng công ty chuyên nghành (chính xác là 87 Tcty, thành lập theo nghị đinh 90/CP), từ thời TTg Phan văn Khải.
Tóm lại, họ tất cả đều là các đơn vị kinh tế nhà nước lớn – những “quả đấm thép” của đảng, để “đấm đá” khắp nơi trong mọi ngóc ngách của nền kinh tế “định hướng” XHCN này, hòng quyết tâm đưa đất nước đi lên XHCN.
Nhưng cái gọi là XHCN thì đến hết thế kỷ 21 này chưa chắc đã có, nên từ nay đến đó các quả đấm thép vẫn sẽ phải “đấm” tù mù, “đấm” lung tung, “đấm” không có “định hướng”, như Vinashin thôi. Đấm “mò” thế thì đấm vào ai, sát thương cho ai và gây hậu quả gì, ai chịu? Và đấm “ma” lâu dài như thế thì mệt lắm, ai nuôi cơm, cơm đâu ra, hết “hơi” và hết “cơm” như Vinashin thì sao?
Đó là câu hỏi của tôi, và có lẽ của mọi người dân lo lắng không biết nền kinh tế và cả đất nước này đang được đảng dùng các “võ sĩ” đó “đấm” về đâu?
Đó có lẽ cũng là những câu hỏi tất yếu mà đảng, chính phủ, nhất là trong Hội nghị TW8 (vừa qua), và cả QH XIII kỳ 6 này (đang diễn ra), nên tự đặt ra và tìm câu trả lời, trước khi đưa ra những ràng buộc “định hướng” trong Hiến pháp, những điều luật, chính sách kinh tế “cải tổ”, như những sợi dây buộc chặt các TĐKTNN vào nhau và vào chính phủ và thể chế, ngày càng “chắc” hơn, thô thiển hơn, vô minh hơn.
Họ (.....) không còn cố gắng làm lãnh đạo kinh tế “vô hình” qua các chính sách nữa, mà là can thiệp trực tiếp vào việc làm kinh tế của các TĐKTNN, để đảm bảo theo “định hướng” không biết về đâu đó. Đó là cách họ học từ bài học sau đám tang Vinashin: họ tỉa cành chết khô và buộc chặt những cành đang bị sâu đục vào gốc, rồi vay tiền mua thêm phân bón... nuôi sâu. Trên mảnh đất XHCN này họ sợ nhất và kiêng kỵ nhất hai việc: phun thuốc trừ sâu và cải tạo giống.
Họ “đấm” ai?
Họ, gần 4000 đơn vị kinh-tế-nhà-nước tức là dùng-tiền-thuế-và-vốn-của-dân đó – nói thế cho rõ, chiếm hơn 60% vốn xã hội và chiếm toàn bộ tài nguyên đất nước giàu có này cùng với mọi ưu thế bất công về pháp lý, chính sách, độc quyền thị trường và quyền tiếp cận nguồn vốn (do họ tự chiếm cho mình)… mà vẫn chỉ tạo ra chưa tới 30% sản phẩm (phần lớn là rổm) cho xã hội (GDP), và chỉ tạo ra chưa tới 13% công ăn việc làm cho xã hội – vốn là hai mục tiêu hàng đầu của mọi nền kinh tế mà họ kiên quyết “bỏ qua” vì quyết liệt “định hướng” XHCN – thì họ “đấm” cái gì? Họ “đấm” ai?
Xin thưa, vì mục đích của họ là CNXH nên đối thủ “đấm” của họ nhất định phải là “các thế lực thù địch với CNXH”. Nhưng chính họ cũng không nhìn thấy CNXH là gì suốt hơn nửa thế kỷ nay nên họ cũng chẳng thể nhìn thấy “các thế lực thù địch với CNXH” ở đâu? Làm sao nhìn thấy “ thế lực thù địch” của cái không biết là gì, cái không tồn tại?
Nhưng (......) họ vẫn tìm ra những thế lực thù địch đó! Trong nền kinh tế thị trường “định hướng” nước ta có 90 triệu dân thì trừ 3 triệu đảng viên và lãnh đạo rất yêu CNXH rồi, còn khoảng 6-7 triệu là các lực lượng vũ trang, đoàn thể, gia đình, bạn bè của các đảng viên… tóm lại là quần chúng theo đảng - nhất định không có thù oán gì với CHXN, càng không phải là “các thế lực thù địch” được rồi, thì nhất định bọn “các thế lực thù địch với CNXH” phải nằm trong số trên 80 triệu dân Việt còn lại!
Thế là họ có mục tiêu để “đấm” rồi, “đấm” cho đến khi hiện ra CNXH trên đất nước này mới thôi. Họ đã xác định trong cương lĩnh đảng và hiến pháp của Quốc hội của họ thế rồi, sẽ còn “đấm” chừng gần trăm năm nữa. Vị chi, 4-5 đời con cháu dân Việt Nam sẽ còn bị “đấm” nữa… Một cú đấm thép gỉ Vinashin ăn nhằm gì…
Họ, gần 4000 đơn vị kinh-tế-nhà-nước tức là dùng-tiền-thuế-và-vốn-của-dân đó – nói thế cho rõ, chiếm hơn 60% vốn xã hội và chiếm toàn bộ tài nguyên đất nước giàu có này cùng với mọi ưu thế bất công về pháp lý, chính sách, độc quyền thị trường và quyền tiếp cận nguồn vốn (do họ tự chiếm cho mình)… mà vẫn chỉ tạo ra chưa tới 30% sản phẩm (phần lớn là rổm) cho xã hội (GDP), và chỉ tạo ra chưa tới 13% công ăn việc làm cho xã hội – vốn là hai mục tiêu hàng đầu của mọi nền kinh tế mà họ kiên quyết “bỏ qua” vì quyết liệt “định hướng” XHCN – thì họ “đấm” cái gì? Họ “đấm” ai?
Xin thưa, vì mục đích của họ là CNXH nên đối thủ “đấm” của họ nhất định phải là “các thế lực thù địch với CNXH”. Nhưng chính họ cũng không nhìn thấy CNXH là gì suốt hơn nửa thế kỷ nay nên họ cũng chẳng thể nhìn thấy “các thế lực thù địch với CNXH” ở đâu? Làm sao nhìn thấy “ thế lực thù địch” của cái không biết là gì, cái không tồn tại?
Nhưng (......) họ vẫn tìm ra những thế lực thù địch đó! Trong nền kinh tế thị trường “định hướng” nước ta có 90 triệu dân thì trừ 3 triệu đảng viên và lãnh đạo rất yêu CNXH rồi, còn khoảng 6-7 triệu là các lực lượng vũ trang, đoàn thể, gia đình, bạn bè của các đảng viên… tóm lại là quần chúng theo đảng - nhất định không có thù oán gì với CHXN, càng không phải là “các thế lực thù địch” được rồi, thì nhất định bọn “các thế lực thù địch với CNXH” phải nằm trong số trên 80 triệu dân Việt còn lại!
Thế là họ có mục tiêu để “đấm” rồi, “đấm” cho đến khi hiện ra CNXH trên đất nước này mới thôi. Họ đã xác định trong cương lĩnh đảng và hiến pháp của Quốc hội của họ thế rồi, sẽ còn “đấm” chừng gần trăm năm nữa. Vị chi, 4-5 đời con cháu dân Việt Nam sẽ còn bị “đấm” nữa… Một cú đấm thép gỉ Vinashin ăn nhằm gì…
Họ “đấm” thế nào?
Trên võ đài kinh tế “định hướng” đó, mục tiêu đã rõ rồi, đối thủ cũng đã khoanh vùng trong 80 triệu dân trí còn thấp, lực lượng hùng mạnh trên dưới 4000 đơn vị kinh tế nhà nước mà chủ công là 9 TĐKT và hơn 80 Tổng Công ty đã củng cố rồi, tư tưởng đã “đả thông” ngay từ đầu rồi (làm theo năng lực, hưởng theo khả năng… đấm mõm theo nhóm – gọi là lợi ích nhóm), chỉ còn vấn đề là võ đấm thế nào?
Và đây là năm thế võ truyền thống của các lực lượng kinh tế nhà nước hiện nay:
1) Độc chiếm toàn bộ tài nguyên, khoáng sản, đất đai, tài sản của đất nước của dân tộc gìn giữ được sau mấy nghìn năm;
2) Độc chiếm quyền kinh doanh trên thị trường nội địa “tự do” đối với bất kỳ mặt hàng nào họ muốn;
3) Độc chiếm quyền tiếp cận vốn tài chính của quốc gia;
4) Độc chiếm mọi ưu kinh tế, pháp lý bằng chính sách, luật lệ kinh tế bất công đối với các thành phần kinh tế khác… và bằng can thiệp mọi cách trực tiếp và gián tiếp của chính quyền các cấp;
5) Kinh doanh dựa vào nhà nước, vào các thế lực chính quyền và các lực lượng võ trang trên nguyên tắc “có đi có lại” nuôi nhau. Họ sẵn sàng thực hiện và quản lý kinh doanh trong giao dịch với các thành phần kinh tế khác bằng bạo lực - dọa nạt, chấn áp, cướp, thu hồi, phạt, trì hoãn, im lặng không xử theo luật… – bằng cách dùng cả các lực lượng an ninh, vũ trang, “đoàn thể xã hội”, và xã hội đen đỏ… Rất nhiều khi, họ - các lực lượng KTNN chính là chính quyền nhà nước đối với các thành phần kinh tế khác (đá bóng bằng chân và còi)...
Với năm bài võ “đấm định hướng” cơ bản trên, các lực lượng kinh tế nhà nước đã và đang và luôn luôn làm mưa làm gió trên thị trường trong nước với “định hướng” XHCN của họ.
Với năm bài võ “đấm định hướng” cơ bản trên, các lực lượng kinh tế nhà nước đã và đang và luôn luôn làm mưa làm gió trên thị trường trong nước với “định hướng” XHCN của họ.
Họ “đấm” chết ai?
Ai đã, đang và sẽ gục ngã trước các món võ đó của họ?
Gục ngã đầu tiên chính là các thành phần kinh tế khác ngây thơ tham gia sân chơi “định hướng” XHCN – đó là thành phần kinh tế tư nhân và kinh tế có vốn đầu tư nước ngoài.
Họ đã bị gục ngã theo hai hướng, tức là chết theo hai cách chính hoàn toàn khác nhau. Cách chết thứ nhất, đơn giản là họ phải phá sản vì cứ cạnh tranh bình đẳng, làm ăn minh bạch và lương thiện bằng tài năng và đạo đức doanh nhân. Đó là cái chết của những doanh nhân đích thực, mới vừa được sinh ra một thế hệ đầu tiên từ sau Đổi mới và Luật doanh nghiệp 1995 đã chết hết, đồng loạt. Đơn giản là vì trên thị trường kinh tế định hướng này thằng “định hướng” đã bóp chết ngay tinh thần doanh nhân và môi trường kinh doanh sáng tạo đích thực, chỉ còn cạnh tranh tham bẩn, tham nhũng và lợi ích nhóm, nên các Doanh nhân (viết hoa) phải chết. Và họ đã chết hết trong khoảng 10 năm qua, cả trong thành phần kinh tế tư nhân lẫn kinh tế có đầu tư nước ngoài.
Ai đó có thể hỏi, còn đó những Đặng Thành Tâm, Đào Nguyên Đức… họ có phải doanh nhân không? Không. Đó là cách “chết” thứ hai. Doanh nhân đã chết, họ chỉ còn là những “ranh nhân”, những kẻ làm maphia kinh tế, ăn chia và rửa tiền cho quan chức và các doanh nghiệp nhà nước, để kiếm lợi cá nhân khổng lồ trong đó (và phá hoại khủng khiếp nền kinh tế và môi trường đất nước, cả cuộc sống dài lâu của nhân dân). Họ sống khỏe nhưng đạo đức con người, đạo đức kinh doanh, đạo đức doanh nhân của họ đã chết.
Còn các sếp trong thành phần kinh tế có đầu tư nước ngoài thì sao? Cũng thế, họ cũng không còn là doanh nhân, nhưng không đáng khinh như các “ranh nhân”. Họ đa số là những người làm thuê cho các ông chủ vô hình là hệ thống đầu tư tài chính toàn cầu, thôi. Những ông chủ cụ thể, nếu có (như các nhà đầu tư Đài Loan, Hàn quốc, Trung quốc…) thì ở VN họ cũng không còn là doanh nhân nữa, mà chỉ là những “ranh nhân” nước ngoài mà thôi. Ngay cả khi các “ranh nhân” hiện nay vẫn sống khỏe thì mảng kinh tế tư nhân đích thực đã chết. Còn mảng kinh tế tư nhân của các ranh nhân ăn theo (......) chính quyền và các TĐKTNN cũng đang chết theo các ông lớn KTNN đang ngắc ngoải “do thị trường quốc tế có nhều khó khăn khách quan”.
Kẻ gục ngã tiếp theo (sau các Doanh nhân và các thành phần kinh tế phi nhà nước) bởi các võ đấm liên hoàn của các lực lượng KTNN ở VN chính là nền kinh tế quốc dân.
Mảng kinh tế gục ngã thứ hai (sau mảng kinh tế dân doanh) là kinh tế nông nghiệp của lực lượng lao động đông đảo nhất vẫn chiếm trên 60% dân số hiện nay: nông dân. Vâng, nông dân và kinh tế nông nghiệp nước ta đã bị hạ gục hoàn toàn. Họ mất đất, họ thất nghiệp và vô nghề nghiệp, họ thất học, họ nghèo, họ không được hỗ trợ bởi khoa học và kỹ thuật mới, họ đơn độc và mất phương hướng trong những đám đông nông thôn tản mát khắp mọi miền đất nước, họ không có tương lai. Họ như những con khủng long hiền lành, ốm yếu, ngơ ngác, sợ sệt… đang cố sống sót sau nhiều trận đại hồng thủy… mà không biết đại hồng thủy được đảng sẽ dự kiến kéo dài đến hết thể kỷ này!
Trước cả nông nghiệp và nông dân hiện nay đang chết là cả nền công nghiệp cơ khí (cùng với giai cấp công nhân) của đất nước đã chết hẳn, cũng do định hướng, chỉ là không ai dám hay thèm nói đến thôi. Giai cấp công nhân (....) hiện nay đã trở thành những đám người trẻ tuổi không nhà, không tay nghề, ít học yếu sức khỏe vì đói khát, phải làm việc (đi làm thuê ngắn hạn), thường xuyên làm đến 12-14 tiếng mỗi ngày, không có tổ chức, pháp luật nào quan tâm bảo vệ (....). Mối lo lớn nhất của giai cấp công nhân là mối lo mất việc, nên ân nhân lớn nhất của họ là bọn tư bản thối tha mang việc vào cho họ làm... Còn các doanh nghiệp nhà nước chỉ tạo công việc cho con cháu và người thân quen. Bằng cách đó tác phong quan lý của họ là thân hữu và độc tài bè nhóm hay gia đình trị, không có tính chuyên nghiệp để cạnh tranh.
Nhờ “định hướng” XHCN, công nghiệp cơ khí và công nghiệp phụ trợ của Việt nam trở về những con số không to “vật vã” (....). Đã từ bỏ chính sách “công nghiệp nặng là mũi nhọn và then chốt” của nền kinh tế một cách cực đoan (vô trách nhiệm, vô minh), để chỉ tập trung vào công nghiệp khai khoáng – tức là giao cho các tập đoàn KTNN đào bới và băm nát, tận diệt thân thể hình hài đất nước hình chữ S và biển Đông ra mà bán mà ăn ngay.
Việc các TĐKTNN chỉ chủ yếu bám vào tài nguyên đất nước mà ăn sẽ kéo theo cái chết của mảng kinh tế thứ ba, vốn cũng có thế mạnh của đất nước là kinh tế môi trường tự nhiên, du lịch. Thảm họa môi trường ở nước ta, với biết bao nhiêu Vedan và thủy điện dổm lơ lửng, là điều có thể nhìn thấy hôm nay, vốn cũng là kết quả của các hoạt động của các TĐKTNN (nên nhớ đó là trên dưới 4000 doanh nghiệp nhà nước).
Mảng kinh tế tiếp theo, thứ tư và lớn nhất, của VN đã đang và sẽ đi sâu vào “tình trạng lâm sàng” trong thời gian tới sẽ là nguy kịch, là mảng kinh tế dịch vụ. Dịch vụ giao thông vận tải thì đã rõ rồi, với những Vinashin, Vinalines, Đường sắt Vina-railways, Hàng không Vina-airline… Nhưng còn dịch vụ y tế, ngân hàng, giáo dục, thể thao văn hóa và khoa học kỹ thuật… cũng đang “lâm sàng sâu” như thế. Tất cả chỉ vì cái “định hướng” XHCN nó “định hướng” KTNN phải ôm hết nền kinh tế dịch vụ vốn sẽ chiếm đến 60% GDP trong tương lai không xa (cho các doanh nghiệp nhà nước làm chủ đạo), không để cho dân tự lo và không có chính sách điều phối công bằng, phù hợp.
(.....). Nhưng bản chất của dịch vụ (cho con người, vì con người) là phải gắn với không chỉ chất lượng, trình độ mà cả uy tín, tấm lòng, cái tâm và cái tầm của người làm dịch vụ, nên nó chỉ phát triển và phục vụ mục đích của nó được khi nó gắn với con người cụ thể - khi nó chủ yếu là kinh tế tư nhân. Thế mà “ủy thác” những điều đó cho các TĐKTNN “chủ đạo” với “năm bài võ truyền thống” để hành hạ thay vì phục vụ đối tác như trên thì rõ ràng dịch vụ chỉ trở thành hại dân, giết dân… khiến dân sẽ không thể chịu được, sẽ phải kêu la rồi tẩy chay dần (như hiện nay chúng ta đang thấy với y tế, giáo dục, an sinh xã hội, giao thông…), và 60% nền kinh tế đất nước sẽ “lâm sàng” mãi mãi là vì vậy.
Thêm vào đó, bằng cách lũng đoạn thị trường dịch vụ tài chính, họ đã “nhân danh đất nước đi vay quốc tế vô tội vạ và giao những số tiền vay mượn đó cho các TĐKTNN làm “bốc hơi”, như trường hợp Vinashin chỉ “bị lộ” vì không thể che đậy, đẩy tổng nợ quốc gia hiện nay lên đến khoảng 130 tỷ USD (trong đó nợ quốc tế là 67 tỷ USD), so với tổng GDP mới chừng 120 tỷ USD. Số nợ này họ sẽ có muôn vàn cách “đẩy” cho các thế hệ con cháu dân đen Việt trong tương lai gánh chịu. Tức là, họ đã đấm chết cơ hội sống của nhiều thế hệ con cháu dân Việt (dân đen thôi nhé) trong tương lai rồi!
Còn một nạn nhân âm thầm nhưng vô cùng quan trọng đã chết rất đau thương bởi “định hướng” XHCN mà nếu tôi không nêu ra ở đây thì sẽ là thiếu sót lớn, đó là xã hội dân sự.
(................)
Mơ về “Một cú đấm” tiếp theo
(............)
Phan Châu Thành
Kẻ gục ngã tiếp theo (sau các Doanh nhân và các thành phần kinh tế phi nhà nước) bởi các võ đấm liên hoàn của các lực lượng KTNN ở VN chính là nền kinh tế quốc dân.
Mảng kinh tế gục ngã thứ hai (sau mảng kinh tế dân doanh) là kinh tế nông nghiệp của lực lượng lao động đông đảo nhất vẫn chiếm trên 60% dân số hiện nay: nông dân. Vâng, nông dân và kinh tế nông nghiệp nước ta đã bị hạ gục hoàn toàn. Họ mất đất, họ thất nghiệp và vô nghề nghiệp, họ thất học, họ nghèo, họ không được hỗ trợ bởi khoa học và kỹ thuật mới, họ đơn độc và mất phương hướng trong những đám đông nông thôn tản mát khắp mọi miền đất nước, họ không có tương lai. Họ như những con khủng long hiền lành, ốm yếu, ngơ ngác, sợ sệt… đang cố sống sót sau nhiều trận đại hồng thủy… mà không biết đại hồng thủy được đảng sẽ dự kiến kéo dài đến hết thể kỷ này!
Trước cả nông nghiệp và nông dân hiện nay đang chết là cả nền công nghiệp cơ khí (cùng với giai cấp công nhân) của đất nước đã chết hẳn, cũng do định hướng, chỉ là không ai dám hay thèm nói đến thôi. Giai cấp công nhân (....) hiện nay đã trở thành những đám người trẻ tuổi không nhà, không tay nghề, ít học yếu sức khỏe vì đói khát, phải làm việc (đi làm thuê ngắn hạn), thường xuyên làm đến 12-14 tiếng mỗi ngày, không có tổ chức, pháp luật nào quan tâm bảo vệ (....). Mối lo lớn nhất của giai cấp công nhân là mối lo mất việc, nên ân nhân lớn nhất của họ là bọn tư bản thối tha mang việc vào cho họ làm... Còn các doanh nghiệp nhà nước chỉ tạo công việc cho con cháu và người thân quen. Bằng cách đó tác phong quan lý của họ là thân hữu và độc tài bè nhóm hay gia đình trị, không có tính chuyên nghiệp để cạnh tranh.
Nhờ “định hướng” XHCN, công nghiệp cơ khí và công nghiệp phụ trợ của Việt nam trở về những con số không to “vật vã” (....). Đã từ bỏ chính sách “công nghiệp nặng là mũi nhọn và then chốt” của nền kinh tế một cách cực đoan (vô trách nhiệm, vô minh), để chỉ tập trung vào công nghiệp khai khoáng – tức là giao cho các tập đoàn KTNN đào bới và băm nát, tận diệt thân thể hình hài đất nước hình chữ S và biển Đông ra mà bán mà ăn ngay.
Việc các TĐKTNN chỉ chủ yếu bám vào tài nguyên đất nước mà ăn sẽ kéo theo cái chết của mảng kinh tế thứ ba, vốn cũng có thế mạnh của đất nước là kinh tế môi trường tự nhiên, du lịch. Thảm họa môi trường ở nước ta, với biết bao nhiêu Vedan và thủy điện dổm lơ lửng, là điều có thể nhìn thấy hôm nay, vốn cũng là kết quả của các hoạt động của các TĐKTNN (nên nhớ đó là trên dưới 4000 doanh nghiệp nhà nước).
Mảng kinh tế tiếp theo, thứ tư và lớn nhất, của VN đã đang và sẽ đi sâu vào “tình trạng lâm sàng” trong thời gian tới sẽ là nguy kịch, là mảng kinh tế dịch vụ. Dịch vụ giao thông vận tải thì đã rõ rồi, với những Vinashin, Vinalines, Đường sắt Vina-railways, Hàng không Vina-airline… Nhưng còn dịch vụ y tế, ngân hàng, giáo dục, thể thao văn hóa và khoa học kỹ thuật… cũng đang “lâm sàng sâu” như thế. Tất cả chỉ vì cái “định hướng” XHCN nó “định hướng” KTNN phải ôm hết nền kinh tế dịch vụ vốn sẽ chiếm đến 60% GDP trong tương lai không xa (cho các doanh nghiệp nhà nước làm chủ đạo), không để cho dân tự lo và không có chính sách điều phối công bằng, phù hợp.
(.....). Nhưng bản chất của dịch vụ (cho con người, vì con người) là phải gắn với không chỉ chất lượng, trình độ mà cả uy tín, tấm lòng, cái tâm và cái tầm của người làm dịch vụ, nên nó chỉ phát triển và phục vụ mục đích của nó được khi nó gắn với con người cụ thể - khi nó chủ yếu là kinh tế tư nhân. Thế mà “ủy thác” những điều đó cho các TĐKTNN “chủ đạo” với “năm bài võ truyền thống” để hành hạ thay vì phục vụ đối tác như trên thì rõ ràng dịch vụ chỉ trở thành hại dân, giết dân… khiến dân sẽ không thể chịu được, sẽ phải kêu la rồi tẩy chay dần (như hiện nay chúng ta đang thấy với y tế, giáo dục, an sinh xã hội, giao thông…), và 60% nền kinh tế đất nước sẽ “lâm sàng” mãi mãi là vì vậy.
Thêm vào đó, bằng cách lũng đoạn thị trường dịch vụ tài chính, họ đã “nhân danh đất nước đi vay quốc tế vô tội vạ và giao những số tiền vay mượn đó cho các TĐKTNN làm “bốc hơi”, như trường hợp Vinashin chỉ “bị lộ” vì không thể che đậy, đẩy tổng nợ quốc gia hiện nay lên đến khoảng 130 tỷ USD (trong đó nợ quốc tế là 67 tỷ USD), so với tổng GDP mới chừng 120 tỷ USD. Số nợ này họ sẽ có muôn vàn cách “đẩy” cho các thế hệ con cháu dân đen Việt trong tương lai gánh chịu. Tức là, họ đã đấm chết cơ hội sống của nhiều thế hệ con cháu dân Việt (dân đen thôi nhé) trong tương lai rồi!
Còn một nạn nhân âm thầm nhưng vô cùng quan trọng đã chết rất đau thương bởi “định hướng” XHCN mà nếu tôi không nêu ra ở đây thì sẽ là thiếu sót lớn, đó là xã hội dân sự.
(................)
Mơ về “Một cú đấm” tiếp theo
(............)
Phan Châu Thành

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét