Thứ Ba, 3 tháng 1, 2012

HÀNG LÊN PA CHEO

Bạn Trần Thị Nhật Lệ ở Genève, Thụy Sĩ, rất thích
tham gia các công việc từ thiện nhưng do điều kiện
công tác nên gần đây ít có cơ hội. Đưa các ảnh này lên
để bạn xem và nhớ lại những chuyến đi như thế.
Tin từ: http://maithanhhaiddk.blogspot.com/2012/01/hang-len-pa-cheo.html
  
Ngày 02 tháng 1 năm 2012

HÀNG LÊN PA CHEO




Từ Yên Bái lên Lào Cai, trời ngày càng lạnh. 12 độ đã thấy buốt hết cả tai. Từ TP. Lào Cai lên Sa Pa và vượt đèo Ô Quý Hồ, xuyên qua xã Bản Khoang để đến với xã Pa Cheo, huyện Bát Xát, nhìn đồng hồ đo nhiệt độ mà cóng hết cả người: 10, 9, 8... và đến xã Pa Cheo, đúng 6 độ C. Muốn đi nhanh nhưng không đi nổi, cứ dò dẫm nhích từng mét dưới quầng sáng vàng vọt của đèn soi sương. Có khi, phải mở cửa kính để thò đầu ra, nhìn đường đi giữa 1 bên núi cao vút, 1 bên vực sâu hút. Căng thẳng và nơm nớp... Thở phào khi đến Pa Cheo. Nhưng đường vào Trường chính đang làm dở, xe không vào nổi, các thầy cô - dân quân xã đứng sẵn ven đường, mỗi người 1 chiếc xe máy để thồ hàng vào Trường. Đành vậy. Đường sá, thời tiết này không đi nổi. Nhờ các thầy cô mang quà trước vào trường, cả đoàn rút về thị trấn Sa Pa đang đặc quánh sương mù, để sáng mai vào lại Pa Cheo và ngược Y Tý - Mường Khương... Tranh thủ post mấy hình trước và chui vào bếp sưởi tý vậy, tay lạnh cóng bởi 5 độ C. Nhưng ấm trong lòng bởi ngày đi học đầu tiên của năm mới, tụi lít nhít Pa Cheo sẽ có chăn đệm, giường chiếu, quần áo, đồ chơi và nhất là cơm thịt. Thế là ấm, là no rồi!...

Đưa đất nước vào quỹ đạo phát triển bền vững

Nên in bài này làm tài liệu gối đầu gường và chỉ đọc khi muốn ngủ. 
Theo kinh nghiệm của tôi, chỉ cần đọc vài dòng là sẽ ngủ được.


Phamvietdao.net: Người Nghệ có câu: "múc nước vô đúa"; "đúa" tiếng Nghệ là cái rổ, nước mà múc bằng rổ thì quá bằng không...Xem 7 nhóm giải pháp kinh tế xã hội mà Chính phủ triển khai trong năm 2012 thấy không đề cập đến giải pháp chống tham nhũng, sự lộng hành của các nhóm lợi ích và những dự án không hiệu quả triển khai tràn lan gây lãng phí tiền tính bằng hàng con số hàng ngàn tỷ trong các dự án chi tiêu công...thì khác gì Chính phủ đang múc nước bằng rổ...
Bởi điều nguy hiểm nhất hiện nay đối với nền kinh tế Việt Nam đó là sự thất thoát và lãng phí- sự bất công làm bất an xã hội, lạm phát cũng từ cái lò chi tiêu công vô lối mà ra; có hạn chế, đẩy lùi được những căn bệnh trầm kha này thì nền kinh tế hy vọng mới ngóc đầu lên được...Cha ông từng có câu: Buôn Tàu không giàu bằng hà tiện; Nếu một nền kinh tế không biết căn cơ, thất thoát và tham những lớn: hàng chục triệu người đổ mồ hôi sôi nước mắt ra tích cóp, chỉ vài anh Vinashin là hàng trăm ngàn tỷ rơi xuống sông, xuống biển; Điều này khác gì múc nước vô đúa...
Thật buồn và vô vọng khi đọc 7 nhóm giải pháp của Chính phủ vừa nêu: vẫn cứ rượu cũ bình cũ ?!

Đưa đất nước vào quỹ đạo phát triển bền vững

"Cùng với tái cơ cấu nền kinh tế, chuyển đổi mô hình tăng trưởng, trong năm 2012, Chính phủ sẽ tiếp tục tăng cường ổn định vĩ mô, kiềm chế lạm phát và duy trì tăng trưởng hợp lý, bảo đảm an sinh xã hội", Thủ tướng nhấn mạnh thông điệp này nhân dịp đầu năm mới.
Thủ tướng: ‘Kéo lạm phát 2012 xuống 9%’

Tư tưởng kinh tế cốt lõi trong các văn kiện của Đại hội Đảng lần thứ XI là tái cơ cấu nền kinh tế, chuyển đổi mô hình tăng trưởng, bảo đảm phát triển nhanh và bền vững. Tiền đề để thực hiện thành công nhiệm vụ này là triển khai hiệu quả ba đột phá chiến lược; trong đó, hoàn thiện thể chế kinh tế thị trường vừa là một đột phá then chốt, có tác động trực tiếp đến quá trình tái cơ cấu, chuyển đổi mô hình tăng trưởng, lại là nhiệm vụ không đòi hỏi nhiều nguồn lực tài chính, nếu nhận thức đúng và quyết tâm cao có thể hoàn thành cơ bản trong một thời gian tương đối ngắn.
Sau hơn 20 năm thực hiện đường lối đổi mới, nước ta đã đạt được những thành tựu quan trọng trong việc xây dựng thể chế kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa. Nhờ đó, đã huy động được các nguồn lực cho phát triển, bảo đảm tốc độ tăng trưởng cao, tạo nhiều việc làm và cải thiện đời sống nhân dân.
Kiểm soát chặt lạm phát, duy trì tăng trưởng hợp lý, đảm bảo an sinh xã hội là những mục tiêu được ưu tiên. Ảnh: Nhật Minh
Kiểm soát chặt lạm phát, duy trì tăng trưởng hợp lý, đảm bảo an sinh xã hội là những mục tiêu được ưu tiên. Ảnh: Nhật Minh
Tuy nhiên, thể chế kinh tế thị trường vẫn chưa đồng bộ, các yếu tố của kinh tế thị trường chưa hình thành đầy đủ. Thị trường đất đai còn nhiều vướng mắc. Thị trường tài chính phát triển không cân đối, thị trường trái phiếu còn sơ khai, thị trường chứng khoán thiếu chiều sâu, chưa trở thành một kênh huy động vốn quan trọng của nền kinh tế, đang dồn gánh nặng lên thị trường tín dụng, làm cho thị trường này rất dễ bị tổn thương. Thị trường khoa học công nghệ chậm phát triển. Thị trường lao động tuy đã khá hoàn chỉnh nhưng chất lượng nguồn nhân lực thấp cùng với sự bất hợp lý về tiền lương giữa các khu vực đang là rào cản lớn cho việc chuyển dịch lao động đến những lĩnh vực thiết yếu trong quản lý nhà nước và cung cấp dịch vụ công. Giá cả một số hàng hóa và dịch vụ chưa bù đắp được chi phí, chưa theo cơ chế thị trường, làm cản trở việc thu hút nguồn lực và công nghệ cao cho phát triển.

Thứ Hai, 2 tháng 1, 2012

Tam nông lại “cứu” nền kinh tế

Tam nông lại “cứu” nền kinh tế

(Dân Việt) - Cứ mỗi lần đất nước gặp tác động bất ổn từ bên ngoài (khủng hoảng tài chính, suy thoái của khu vực, của thế giới), hoặc sự suy giảm tăng trưởng, mất hoặc thiếu việc làm ở khu vực thành thị, ở các nhóm ngành khác, thì nông nghiệp, nông dân, nông thôn (tam nông) lại góp phần "cứu" nền kinh tế. Năm 2011 vừa qua, một lần nữa, tam nông lại "cứu" nền kinh tế bằng những kết quả tích cực của mình.

Kết quả tích cực nhất của tam nông là vượt qua khó khăn, thách thức và đạt kỷ lục về sản lượng của nhiều cây, con. Thiên tai, dịch bệnh xảy ra, gây nhiều thiệt hại về người và của, trước hết là đối với khu vực tam nông. Giá nhập khẩu nhiều loại nguyên, vật liệu sử dụng cho nông nghiệp tăng... Trong bối cảnh đó, lần đầu tiên sản lượng lương thực có hạt vượt qua mốc 46 triệu tấn (lúa vượt mốc 41 triệu tấn, ngô vượt qua 5 triệu tấn). Sản lượng rau quả, cà phê, hạt tiêu, cao su... đạt kỷ lục mới. Số lượng gia cầm, sản lượng thuỷ sản tăng khá...
Một kết quả tích cực khác của tam nông là xuất khẩu nông, lâm, thuỷ sản đạt quy mô lớn và tăng trưởng cao. Kim ngạch xuất khẩu nông, lâm, thuỷ sản chiếm trên một phần tư tổng kim ngạch xuất khẩu của cả nước, tăng xấp xỉ 30% so với năm trước. Chỉ riêng các mặt hàng nông, lâm- thuỷ sản chủ yếu, mức kim ngạch tuyệt đối tăng so với năm trước đã lên đến khoảng trên 5 tỷ USD. Có 6 mặt hàng đạt kim ngạch từ 1 tỷ USD (5 mặt hàng đạt trên 2,5 tỷ USD), đặc biệt có 3 mặt hàng đạt trên 3,5 tỷ USD (thuỷ sản, gỗ và sản phẩm gỗ, gạo).
Đáng lưu ý, cân đối giữa kim ngạch xuất khẩu nông, lâm, thuỷ sản với các nguyên, vật liệu sử dụng cho nông, lâm nghiệp, thuỷ sản, thì nhóm ngành này đã xuất siêu khoảng 8 tỷ USD, góp phần kiềm chế nhập siêu của cả nước còn 10 tỷ USD - thấp nhất so với 4 năm trước đó và giảm tới 2,6 tỷ USD so với năm trước!
Một kết quả không kém phần quan trọng là tam nông đã góp phần quan trọng vào việc giải quyết công ăn việc làm cho người lao động tăng thêm của khu vực này, giải quyết công ăn việc làm cho số lao động bị mất hay thiếu việc làm của các làng nghề, của các doanh nghiệp thuộc nhóm ngành công nghiệp- xây dựng...

Xúc động đầu năm: Thiếp chúc mừng năm mới của blog Trandangtuan

Xúc động đầu năm: 
Thiếp chức mừng năm mới của blog Trandangtuan

Chúc mừng năm mới 2012 ! Happy new Year ! 
Chúc mừng năm mới 2012 ! Happy New Year !  
Chúc mừng năm mới 2012 ! Happy New Year !

Đoàn cơm có thịt và áo ấm đến Điện Biên.
Chủ Blog này tiếc là không có thời gian cùng đi với đoàn.
Do đó đăng bài của Blog Trandangtuan để cùng đọc vậy:

Những dặm đường Điện Biên : Bụi đường cay lòng mắt ….

Ấn tượng đầu tiên khi đến các trường Mầm Non trên đất Điện Biên là đường bụi quá. Tình cờ thế nào mà các tuyến đường chúng tôi đi, dù lên A Pa Chải của Mường Nhé, hay lên những xã xa như Mường Lói của huyện Điện Biên, đều đang xây dựng mới hoặc làm lại. Bụi mù mịt, đỏ quạch, nhiều lúc xe phải dừng lại vì không nhìn rõ nữa. Có những đoạn các cô giáo trẻ đi xe máy dẫn đến các điểm trường, nhìn các cô mặc bộ quần áo  đi mưa, nhưng kín mít, như thể của lính tránh bão cát trong cuộc chiến trên sa mạc vậy, có anh nói đùa : Như thế này thì xinh hay không cũng chẳng ai biết !

Cầu đẹp, nhưng xe không qua được, từ đây phải mang quà đi bộ trèo lên lớp học thôi !

8 tỷ 200 triệu và tô phở hạng thường

Chủ tịch tập đoàn C.T Group Trần Kim Chung thật tài, 
bỏ ra một số tiền để thưởng năm nay nhưng được
tất cả các báo đưa tin và toàn xã hội ngưỡng mộ

"dài dài". Không biết từ nay đến tết âm lịch, 
có đại gia nào dám qua mặt bác Chung không ?

8 tỷ 200 triệu và tô phở hạng thường


Cuối năm nhà nhà người người với bao chuyện cơm áo gạo tiền tất bật. Với những người làm công ăn lương thì ai cũng mong ngóng chút tiền thưởng cuối năm để lo sắm cái tết, cho nhà có cái hương, cái khói với ông bà tổ tiên. Cách đây một tuần tp. HCM người ta công bố mức thưởng của các doanh nghiệp cho cán bộ công nhân viên, nhiều ít cao thấp khác nhau đó là chuyện thường tình nhưng mức chênh lệch giữa người cao nhất 700 triệu so với mức dưới 1 triệu hạng thấp nhất thì cũng đáng để suy ngẫm quá đi chứ. Thôi thì làm ít dùng ít làm nhiều hưởng nhiều nhưng mà cái thước đo giàu nghèo và sự phân hóa của cái giàu cái nghèo quá lớn trong một đất nước mà kinh tế còn muôn vàng khó khăn như ta thì cũng là một nghịch lý đáng buồn. Không biết các nhà chuyên môn nhìn vào những chỉ số nào để đưa ra cái khoảng cách giàu nghèo ở ta nhưng với tôi thì chỉ xin quý vị hãy nhìn vào mức tiền thưởng tết là ra ngay chứ không cần phải "vắt óc" tính toán làm chi cho mệt đầu.

Hơn 700 lần, một khoảng cách chênh lệch đủ nói lên cái nghèo và giàu của ta thuộc hàng đỉnh và cái giàu chỉ tập trung vào một số ít người còn cái nghèo loan tỏa rộng khắp. Bởi suy cho cùng thì mức cao 700 triệu cũng chỉ dành cho vài người còn hạng bét dưới 1 triệu thì tập trung vào đa số người lao động. Câu chuyện ở tp.HCM là vậy còn ở tỉnh Khánh Hòa thì nghe nói mức thưởng tết của một vài doanh nghiệp chỉ là gói bột ngọt, chai dầu ăn, túi kẹo... cộng trừ nhân chia lại cũng hơn đôi ba chục nghìn... đây là con số biết nói, nó nói lên nổi đau của giá trị kinh tế mà có người gọi là thưởng Tết của NLĐ Khánh Hòa không bằng đi ăn xin một ngày. Chua chát quá đi chứ, mình thì nghĩ với mức vài ba chục nghìn như vậy thì chỉ bằng một tô phở mà là phở thường Hà Nội hay phở Bắc hạng thường chứ phở bò kobe thì có mà méo miệng, ăn xong có khi để cả người lại chứ với vài chục nghìn thì không cách nào xoay được. 

BẮC TRIỀU TIÊN - ĐƯỜNG ĐẾN THIÊN ĐƯỜNG (Kỳ 5)

BẮC TRIỀU TIÊN - ĐƯỜNG ĐẾN THIÊN ĐƯỜNG (Kỳ 5)
 
[02.01.2012 00:34 - Nhịp Cầu Thế Giới Online]
(NCTG) “Cơn cuồng nhiệt bùng phát. Những người Triều Tiên cùng vào với chúng tôi bỗng hét rú lên, hai người phụ nữ ngất lịm, ngã vật xuống đất, đám đàn ông cũng khóc rống lên như lũ trẻ nhỏ. Lính gác khiêng mấy người phụ nữ ra ngoài. Tất cả gây bàng hoàng tới mức chính tôi cũng kinh ngạc đứng ngây người nhìn trò ảo thuật…”.
 Xem Phần 1, Phần 2 Phần 3 Phần 4  của phóng sự.


Xứ sở kỳ lạ: đường phố rộng thênh thang, nhưng không mấy khi có xe cộ, không cần cả đến hệ thống đèn xanh đèn đỏ, nên cảnh sát giao thông có vẻ như thừa - Ảnh: Internet


Sáng ra Béla đánh thức sớm.

- Hình như đêm qua cậu mất ngủ - anh cười cười nói.


- Đúng, có lẽ do lệch giờ - tôi vươn vai đáp. Thật may anh không hề biết gì về chuyến phiêu lưu ban đêm của tôi. Trước mắt tôi cũng chưa muốn nói với anh, người đã giúp đỡ tôi thật vô tư, thế mà tôi đã đẩy anh vào tình huống có thể cực kỳ nguy hiểm. Hãy để anh biết về sau cũng chưa muộn, tôi nghĩ.


- Nhanh lên, các bạn chúng ta đang đợi - anh cao giọng giục tôi, trong khi tôi đang lúng túng vì quần chưa kịp khô. Buổi sáng hôm ấy đã bắt đầu như thế.

 …Chiếc xe địa hình đưa chúng tôi lên dãy núi Hương Sơn, đoạn đường dài chừng 200 km, tôi gà gật suốt dọc đường vì đêm qua không ngủ. Sau một khúc quanh gấp, xe dừng lại trước một chiếc cổng màu vàng cao bất thường. Một người lính bước lại đưa cho mỗi chúng tôi một đôi găng tay trắng đặt trên một chiếc khay bạc.

Thủ tướng Việt Nam giàn giụa nước mắt, nói với Trung Quốc chỉ một câu

Thủ tướng Việt Nam giàn giụa nước mắt,
nói với Trung Quốc chỉ một câu



Báo TQ, Quốc Thanh dịch

Mười năm gây cuộc chiến tự vệ phản kích đối với Việt Nam, rốt cuộc Trung Quốc đã làm cho Việt Nam chịu bao nhiêu tổn thất? Nghe nói khi chúng ta đánh Việt nam, tất cả công xưởng nhà máy trên đường đều chẳng còn gì. Cơ sở công nghiệp bị phá hủy toàn bộ. Vậy thì, trình độ công nghiệp của Việt Nam trước khi đánh nhau đã ở được trình độ nào?

Rồi còn trong chiến tranh, Việt Nam đã phải chịu bao nhiêu tổn thất? Đến nay đã hơn 30 năm, nền kinh tế Việt nam cũng đã có được bước phát triển dài, vậy liệu năng lực công nghiệp của Việt Nam có thể hoàn toàn hồi phục và có phần tiến bộ được hay không? Hay là nói những tổn thất do lần chiến tranh ấy, cho đến ngày hôm nay, người Việt Nam vẫn còn phải gánh chịu? Khi ấy, Thủ tướng Việt Nam Phạm Văn Đồng sau khi đến thị sát Lạng Sơn, đã giàn giụa nước mắt, nói: Người Trung Quốc thật độc ác! Có thể thấy giải phóng quân đã thực hành mệnh lệnh hủy hoại cho bằng sạch. Cái gì lôi được về thì lôi, ngay cả đến cái cột điện khó lôi về được cũng chẳng còn (Những gì của chúng ta vốn chi viện, cái nào thu về được thì thu về. Những gì không xê dịch được hoặc không vận chuyển kịp thì phải phá hủy cho hết).

Không phải là bò nhưng “có còn là con người nữa không”?

Không phải là bò nhưng
“có còn là con người nữa không”?



Hà Văn Thịnh
Ngày đầu tiên của năm mới, đọc báo và… đau đớn! Chưa có năm nào mà dịp cuối năm lại cùng lúc được nghe và thấy một GS (Nguyễn Huệ Chi, BBC, 31.12.2011) và một nhà văn (Võ Thị Hảo, BBC, 30.12.2011) trăn trở về cái chuyện hổng giống ai trên trái đất này: GS Nguyễn Huệ Chi mong muốn những người cầm quyền biết rằng trí thức không phải là bò, còn nhà văn Võ Thị Hảo thì băn khoăn, có lẽ trí thức Việt Nam bây giờ không còn/ không giống là con người nữa (!). (Nguyên văn: “Chúng ta có còn bình thường không và có còn là con người nữa không…”. “Chúng ta” là nói về trí thức Việt Nam theo nghĩa hẹp và “cả dân tộc Việt Nam” theo nghĩa rộng).
Hai cách nói và nghĩ của hai người không lẽ “bỗng dưng” mà trùng lặp? Rõ ràng không thể có chuyện ngẫu nhiên mà phải đoan quyết ngay lập tức rằng đây chính là tâm trạng chung, suy nghĩ chung của không ít trí thức thời nay trước việc họ bị gạt ra bên lề xã hội, trong khi hầu như ai cũng biết về cái gọi là “nền kinh tế tri thức”, “vai trò hàng đầu của trí thức trong thời đại mới”… Những ngôn từ thật kêu và thật mạnh của nỗi mỉa mai ê chề.
Chợt nhớ đến Trịnh Công Sơn khi ông đã từng hát lên rằng, có “một đàn bò vào thành phố”. Vì là ngôn ngữ của ca khúc nên không rõ (thật ra là chẳng muốn bới đào cái sự rõ) là Trịnh muốn nói tới loại bò nào. Phải chăng Trịnh nghĩ và tin rằng, bởi vì có những người mặc nhiên là bò nên họ coi ai cũng là bò? Chính vì cái lẽ mặc nhiên ấy nên xã hội thời nay đang tạo ra cả một thế hệ như bò hoặc xa xôi một chút, không còn là con người nữa?
Một đất nước mà chỉ băn khoăn vì một nỗi không phải bò, không phải người thì làm sao có thể phát triển, làm sao có thể văn minh hơn người, giông giống người? Nỗi đau này ai thấu hiểu cho đây? Chẳng lẽ những người có trách nhiệm cũng cho rằng chuyện này là “chuyện nhỏ”?

CHUYỆN NỢ NẦN CỦA HOA KỲ

CHUYỆN NỢ NẦN CỦA HOA KỲ

 © Lê Văn Bình
Đôi dòng về tác giả.
Lê Văn Bỉnh, cựu sinh viên Đốc sự khóa 10, Cao Hoc 2 Ban Kinh Tế Tài Chánh, Học Viện Quốc Gia Hành Chánh, Saigon. Du học Hoa Kỳ (1972-74), xong M.A. (Economics). Về nước, phục vụ tại Khu Chế Xuất Saigon và dạy học tại Đại Học Kinh Thương, Đại Học Cửu Long v.v.
Ông là tác giả một số bài viết kinh tế giá trị đã đăng trên các báo Việt ngữ và điện tử hải ngoại. Dưới đây là một bài viết công phu của ông về tài chánh Hoa Kỳ.
Trọng Đạt
———————————–
Trong một bức thư gửi cho một người bạn, vị Bộ Trưởng Ngân Khố đầu tiên của Hoa Kỳ Alexander Hamilton (hình trên tờ giấy bạc $10), đã viết:
Quốc trái, nếu không dư thừa, sẽ là quốc phúc đối với chúng ta. Nó sẽ là một chất xi măng có tác dụng mạnh mẽ gắn chặt Liên Hiệp của chúng ta lại. Nó còn đưa đến sự cần thiết duy trì thuế khóa tới mức độ nào đó, nếu không bị áp chế, sẽ là một kích thích cho nền kinh tế.
Hamilton đã viết những lời trần tình trên vào năm 1780, tức trên hai trăm ba mươi năm về trước, để giải thích vì sao quốc gia tân lập này cần huy động quốc trái để trả dứt nợ mà một số tiểu bang còn mắc trong cuộc chiến tranh giành độc lập từ nước Anh. Quan điểm của ông đã thắng thế thời bấy giờ. Và quốc trái Hoa Kỳ hình thành từ đấy.
Nhiều người khi biện minh cho việc chính phủ vay nợ, đã cố tình bỏ đi mấy chữ “if it is not excessive” trong câu “A national debt, if it is not excessive, will be to us a national blessing.”
Có lẽ chỉ vì Hamilton đã không cho biết đến mức độ nào thì nợ bị gọi là “dư thừa”, cho nên vấn đề quốc trái đã không ngừng được bàn cãi trong những thập niên vừa qua khi mức nợ cứ lần lần lên cao, và “nổ tung” ra từ giữa năm 2011 khi cần phải quyết định xem đến đâu thì được xem là mức nợ không được phép vượt qua (debt ceiling). Báo chí của cộng đồng người Việt hải ngoại bỗng dưng cũng bị hai “chữ lạ” xâm nhập. Đó là “Nợ trần”! Nếu dịch là “trần nợ” theo nguyên văn và đúng ngữ pháp, thì may ra người đọc còn có thể tưởng tượng để mà hiểu được!
Chữ quốc trái trong bài này dùng để dịch chữ national debt. Nếu đề cập đến Hoa Kỳ mà thôi, nó cũng dùng để chỉ nợ liên bang (federal debt) mà chính phủ liên bang Hoa Kỳ vay mượn từ các nguồn trong và ngoài nước.

Chỉ có ở Việt Nam - Only in Viet Nam (11)

Chỉ có ở Việt Nam - Only in Viet Nam (11)

Những khoảnh khắc hài hước Việt Nam 

Các kiểu vận chuyển 'độc đáo' chỉ có ở Việt Nam

 Xóm đụ .... văn hóa ?  

 Tìm ở trên Google thì làng Trinh Tiết nằm ở miền Bắc. Mình thích cái danh làng này quá. Hay hơn các làng khác nhiều. Có vẻ như thế. Danh làng có vẻ thơm lừng.

 Nhà hàng hay lầu xanh?

Chủ Nhật, 1 tháng 1, 2012

US Net Investment Income

December 31, 2011, 2:16 pm

US Net Investment Income

Paul Krugman

How’s that for a sexy blog post title? But this actually matters.
I’ve been arguing that the nature of US debt now is not, despite appearances, all that different from debt post-World War 2, when we pretty much entirely owed the money to ourselves. Now, of course, some of the money is owed to foreigners; but as I pointed out, America has large assets abroad, not too much less than its liabilities.
But wait, there’s more. American assets. often taking the form of foreign subsidiaries of US corporations, earn a higher rate of return than US liabilities — especially now, when there’s a lot of foreign money parked in Treasuries, but this was true even before the crisis. As a result, income from US-owned assets abroad — the blue line below — consistently exceeds payments on foreign-owned assets in the United States, the red line:


“kinh tế học thần kinh” (neuroeconomics)


“Kinh tế học thần kinh” (neuroeconomics)

Robert J. Shiller
 
NEW HAVEN – Kinh tế học đang ở vào lúc khởi đầu của một cuộc cách mạng xuất phát từ nguồn gốc bất ngờ: các trường y khoa và những cơ sở nghiên cứu của họ.  Thần kinh học – khoa học về cách vận hành của não – đang bắt đầu thay đổi lối suy nghĩ về cách con người ra quyết định. Những phát hiện này tất yếu sẽ thay đổi lối suy nghĩ về cách vận hành của các nền kinh tế. Tóm lại, chúng ta đang đón chào buổi bình minh của “kinh tế học thần kinh” (neuroeconomics).
Những nỗ lực gắn thần kinh học với kinh tế học chỉ mới diễn ra trong vài năm gần đây, và sự phát triển của kinh tế học thần kinh vẫn ở giai đoạn sơ khai. Nhưng ngành này ra đời theo một kiểu mẫu quen thuộc: cách mạng trong khoa học thường xuất phát từ những nơi hoàn toàn bất ngờ. Một ngành khoa học có thể trở nên cằn cỗi nếu không xuất hiện những cách tiếp cận nghiên cứu mới về căn bản. Giới nghiên cứu có thể quá luẩn quẩn với những phương pháp của mình – về ngôn ngữ và những giả định của cách tiếp cận đã được chấp nhận đối với chuyên ngành của họ – đến nỗi nghiên cứu của họ trở nên lặp lại hoặc vô bổ.
Thế rồi xuất hiện điều lý thú từ một người chưa từng dùng những phương pháp cũ này – một ý tưởng mới mẻ nào đó thu hút những nhà nghiên cứu trẻ và một số nhà nghiên cứu già nhưng sẵn sàng tống cựu nghênh tân; họ sẵn sàng tìm hiểu ngành khoa học khác và những phương pháp nghiên cứu khác của nó. Vào một thời khắc nào đó trong quá trình này, một cuộc cách mạng khoa học ra đời. 

Trung Quốc sắp thịnh? Việc gì phải sợ đến thế

Trung Quốc sắp thịnh? Việc gì phải sợ đến thế

Amitai Etzioni
Các ấn phẩm sách báo đang đều đặn mô tả Trung Quốc như một đối thủ đáng gờm – nếu không muốn nói là kẻ thù đích thực. Một bài báo gần đây của Robert J. Samuelson không chừa chỗ cho nghi ngờ khi ông đặt tựa đề là “At war with China” (Tham chiến với Trung Quốc). Bài báo đó xuất hiện ngay sau khi Andrew Krepinevich có bài “Panetta’s Challenge: Can he counter China’s and Iran’s game-changing new weapons?” (Thách thức của Panetta: Liệu ông có thể chống lại những vũ khí thay đổi thế trận của Trung Quốc và Iran? – Leon Panetta là đương kim Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ, N.D.). Cuốn Monsoon (Gió mùa) của Robert D. Kaplan kêu gọi Mỹ công nhận tầm quan trọng địa chính trị của Ấn Độ Dương – và sức mạnh ngày càng tăng của Trung Quốc ở vùng biển đó. Ngay cả tạp chí The Economist vốn điềm đạm cũng cảnh báo rằng “đến năm 2030 nền kinh tế Trung Quốc có thể có quy mô lớn như nền kinh tế Anh trong những năm 1870 hay nền kinh tế Mỹ trong những năm 1970″.
Bài báo năm 2011 trên The Economist, dựa trên cuốn sách tựa đề Eclipse [Làm lu mờ] (khỏi cần nêu rõ ai đang làm lu mờ ai), lập luận rằng Trung Quốc sẽ “phủ bóng che mờ” Mỹ, và Mỹ không còn có thể đảo ngược tình thế này. Do đó, The Economist hỏi tiếp” “Nếu Trung Quốc thực sự tiếm ngôi của Mỹ, Trung Quốc sẽ là kẻ bá quyền kiểu gì?” Tuy nhiên, tiên đoán này và biết bao dự báo khác tập trung vào tổng quy mô của nền kinh tế. Câu hỏi là liệu đây có phải con số đáng thuyết phục hay không – hay chúng ta nên xét tới thu nhập bình quân đầu người? 
Với dân số của Trung Quốc gấp bốn lần của Mỹ, ngay cả khi mọi sự diễn ra theo hướng có lợi cho họ và nền kinh tế Trung Quốc tiếp tục tiến nhanh về phía trước, thu nhập bình quân đầu người của Trung Quốc vẫn sẽ tụt hậu so với của Mỹ ít nhất là một thế hệ. Theo Ngân hàng Thế giới, năm 2010, thu nhập bình quân đầu người của Trung Quốc chỉ là 4.260 đô-la so với 47.240 đô-la của Mỹ, khiến họ xếp sau Ecuador và Algeria. Tuy những ước tính và cách tính có khác biệt, trong những thập niên sắp tới dự kiến vẫn còn mức chênh lệch lớn về thu nhập bình quân đầu người. Quỹ Carnegie về Hòa bình Quốc tế (Carnegie Endowment for International Peace) dự báo rằng trong năm 2050 GDP bình quân đầu người của Mỹ sẽ vẫn gần gấp ba lần của Trung Quốc.

Trung Quốc sắp sụp đổ

Trung Quốc sắp sụp đổ
Tôi thú nhận: Tôi đã sai khi tiên đoán rằng đến năm 2011 sẽ sụp đổ. 
Tuy nhiên, tôi chỉ trật có một năm thôi.
Gordon G. Chang


Giữa năm 2001, trong cuốn sách “The Coming Collapse of China” (Trung Quốc sắp sụp đổ), tôi tiên đoán rằng một thập niên nữa Đảng Cộng sản Trung Quốc sẽ bị phế truất, chủ yếu là do những thay đổi xuất phát từ việc gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO). Một thập niên đã trôi qua; Trung Quốc vẫn phát triển. Nhưng đừng nghĩ là tôi sẽ rút lại lời tiên đoán của mình.
Tại sao Trung Quốc như ta biết hiện nay vẫn còn đứng vững? Lý do quan trọng nhất là chính quyền trung ương Trung Quốc đã xoay xở tránh tôn trọng nhiều bổn phận trong những bổn phận mở cửa nền kinh tế và chơi đúng luật mà họ cam kết khi gia nhập WTO vào năm 2001, và cộng đồng quốc tế đã giữ thái độ nhìn chung là dung thứ đối với hành vi không tuân thủ này. Do vậy, Bắc Kinh đến nay vừa có thể bảo vệ phần lớn thị trường nội địa của mình tránh khỏi sự cạnh tranh của các đối thủ nước ngoài, vừa tăng cường xuất khẩu.
Xét về mọi phương diện, Trung Quốc đã thành công vượt bậc trên con đường phát triển kinh tế sau khi gia nhập WTO – quay trở lại với tỉ lệ tăng trưởng gần hai chữ số mà nước này đã đạt được trước khi suýt bị suy thoái vào cuối thập niên 1990. Nhiều nhà phân tích cho rằng giai đoạn tăng trưởng này có thể tiếp tục mãi. Ví dụ, Justin Yifu Lin (Lâm Nghị Phu), nhà kinh tế trưởng của Ngân hàng Thế giới, tin rằng Trung Quốc có thể tăng trưởng 8 phần trăm trong ít nhất hai thập niên nữa, và Quỹ Tiền tệ Quốc tế tiên đoán đến năm 2016 nền kinh tế Trung Quốc sẽ có quy mô lớn hơn nền kinh tế Mỹ.
Đừng tin mấy điều đó. Trung Quốc đạt thành quả tốt hơn những nước khác vì nước này đã ở trong một siêu chu kỳ đi lên kéo dài ba chục năm, chủ yếu vì ba lý do sau.

Chúc mừng năm mới 2012 Bưu thiếp của các bạn gửi tới

Chúc mừng năm mới 2012
Bưu thiếp của các bạn gửi tới và tôi gửi tặng
lại tất cả các bạn đã và sẽ thích đọc như tôi

Nam Rong
Voi NHIEU VAN MAY LON MOI
+ HANH PHUC + SUC KHOE tuyet voi
Rong 2012 se lam
Anh Chi va Toan gia dinh
bay cao cung voi Rong, suot nam Rong.

Men Chuc


 Chuc Chi, Anh, cac chau va Ba Ngoai
Nam Moi 2012 TUYET VOI
day tran  Tinh Yeu,  Suc Khoe, Van May
 va  cung that la nhieu €€€€€€€€€€€€€€€€€ 

 Happy New Year tới cô chú, bà ngoại và các em