Cần và phải học tập Trung Quốc về dân chủ hoá trong Đảng
Lê Việt Đức - Đây là một bài viết của bác Thành năm 2021, hôm nay nhân dịp kỷ niệm 80 năm ngày thành lập nhà nước XHCN trên đất nước ta có lịch sử 4000 năm, tôi đăng lại vì thấy rất đáng đọc và suy ngẫm tại sao trong nhà nước này đất nước ta lại như thế ?
Bài viết là một tiếng nói trung thực về thực trạng đất nước ta hiện nay nhằm cảnh báo các nhà lãnh đạo quốc gia và mỗi người dân Việt Nam cần nghiêm túc suy nghĩ và có những thay đổi kịp thời trước khi tình hình trở nên quá muộn.
Trong số tất cả các nhà lãnh đạo Việt Nam dưới thời nhà nước XHCN, tôi kính trọng nhất tổng bí thư Lê Duẩn và cũng kính trọng bác Thành, con trai ông. Đây là những người có trí tuệ và có tâm. Đáng tiếc, dù là người đứng đầu Đảng, nhưng Tổng bí thư Lê Duẩn chỉ là thiểu số trong cơ chế lãnh đạo tập thể nên nhiều quan điểm phát triển kinh tế và dân chủ hoá xã hội của ông không được Đảng chấp nhận.
Tôi thích nhất câu này của bác Thành: “Bản thân chúng ta chưa tạo được cơ chế dân chủ cho chính Đảng của mình thì khó lòng tạo ra sự dân chủ trong xã hội”.
Tôi khâm phục những người lãnh đạo Đảng cộng sản Trung Quốc từ khi Đặng Tiểu Bình nắm quyền trở lại năm 1977 đến nay. Mặc dù họ chưa tạo ra được dân chủ trong xã hội nhưng họ cơ bản đã tạo ra được dân chủ trong Đảng, nhờ đó có một Đảng thực sự tiên phong dẫn dắt xã hội phát triển và gặt hái được những thành tựu tuyệt vời và với tốc độ nhanh chưa từng có trong lịch sử nhân loại trong gần 50 năm qua, đưa Trung Quốc từ một nước thuộc loại lạc hậu kém phát triển nhất trở thành cường quốc kinh tế và quân sự lớn nhất nhì thế giới với 80-90% dân số thoát nghèo theo tiêu chuẩn thế giới.
Từ lâu tôi có quan điểm lịch sử thăng trầm của nước ta trong 2000 năm qua gắn liền với lịch sử thăng trầm của Trung Quốc. Chính nhờ học theo, làm theo, ăn theo Trung Quốc nên nước ta mới thuộc tốp dẫn đầu Đông Nam Á trong khoảng 1700-1800 năm đầu và chỉ tụt hậu dài và mất nước giống như nhà Thanh Trung Quốc trong 200-300 năm gần đây.
Rất tiếc khi Trung Quốc cải cách năm 1978, chúng ta đã không học theo Trung Quốc.
Đổi mới của chúng ta khác xa Cải cách của Trung Quốc nên thành tựu cũng kém rất xa. Đặc biệt họ làm thật và lấy chất lượng làm tiêu chuẩn đánh giá các thành tựu; lấy các thành tựu làm tiêu chuẩn đánh giá và đề bạt cán bộ. Do đó sau 45 năm cải cách, họ đã thành thiên nga, còn chúng ta chỉ thành con vịt què quặt.
Đầu những năm 1980, khi được đọc những báo cáo, chương trình, kể hoạch, dự án 4 hiện đại hoá của Trung Quốc, đưa GDP của Trung Quốc năm 2000 cao gấp 4 lần, cơ sở hạ tầng chủ chốt và năng lượng tăng gấp 8 lần năm 1980, được chú Việt Phương lấy từ văn phòng tổng bí thư đưa về cho tôi đọc, tôi vô cùng khâm phục Trung Quốc.
Đến năm 1985, được đọc đề án 70 năm xây dựng chủ nghĩa xã hội của Trung Quốc 1980-2050, tôi thực sự khiếp sợ trước tư duy, tầm nhìn vượt thời đại của các nhà lãnh đạo Trung Quốc.
Và thực tế họ đã làm được nhiều hơn rất nhiều so với những mục tiêu để ra trong các bản chương trình, kế hoạch và dự án đó.
Rất nhiều lần tôi cứ tự hỏi tại sao các nhà lãnh đạo Việt Nam không đọc lại lịch sử dân tộc, phân tích để hiểu rõ tại sao cha ông ta đã xảy dựng và bảo vệ tổ quốc rất thành công, trong đó có bài học rất cơ bản là học theo Trung Quốc. Trung Quốc có lịch sử 5000 năm và lúc nào cũng là nước giầu mạnh nhất thế giới, chỉ trừ 200-300 năm dưới thời nhà Thanh.
Mong ước lớn nhất của tôi trong lễ ăn mừng 80 năm thành lập nhà nước XHCN ở Việt Nam là trước hết chúng ta phải học tập Trung Quốc về dân chủ hoá trong Đảng.
Là một Đảng viên, tôi khẳng định mất dân chủ trong Đảng chưa bao giờ nặng nề và khủng khiếp như trong thời tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng. Nếu Đảng ta không mau chóng đảo ngược được xu thế sai lầm này thì đất nước không thể vươn mình và ngẩng cao đầu, mãi mãi không thể thoát khỏi cái bẫy thu nhập trung bình.
—————
TÔI CẦU MONG CHÚNG TA SẼ THỨC TỈNH.
Lê Kiên Thành (Con trai cố TBT Lê Duẫn).
"Điều rõ nhất tôi cảm nhận được là chưa bao giờ cái xấu và tội ác đến với chúng ta bình thản như thế này.
Người ta nhìn nó thản nhiên, như là điều tất yếu.
Đó là buổi sáng, khi tôi đọc tin về một cậu thanh niên cứa cổ đứa bé 8 tháng tuổi; đó là khi tôi đọc tin về những người dân cùng xông vào đánh chết một kẻ trộm chó… Có những người trong chúng ta hôm nay dùng cái ác và cái xấu để sinh tồn.
Việc một tên cướp bị tuyên án tử hình vì chém đứt tay một người và trước đó đã chém 14 người, nhưng bà mẹ đẻ ra thằng bé đó không hề mảy may ân hận. Đó là hình ảnh đáng sợ nhất: một người mẹ biết quý con mà không còn coi sự sống của người khác ra gì.
Có thể con người VN hôm nay dường như đang gặp phải một sai lầm nào đó trong tổ chức cuộc sống, khiến cho tình cảm, lòng thương người, sự vị tha đang bị biến dạng một cách ghê gớm.
Đó là điều quá lạ lùng với xã hội này.
Có lẽ chưa từng có một giai đoạn nào trong quá khứ mà người VN phải trải qua tình cảnh như ngày hôm nay. Người Việt từng sống dưới ách nô lệ cả nghìn năm của các triều đại phương Bắc, từng bị đế quốc, thực dân đô hộ, chịu đựng đủ sự tàn ác, bóc lột từ ngoại bang.
Nhưng chưa bao giờ tôi nghe được về chuyện người Việt tàn ác với chính đồng bào của mình. Chưa bao giờ người Việt đối xử với nhau hằn học đến thế, man rợ đến thế. Chúng ta không nghèo như ngày xưa, không đói như ngày xưa, tại sao chúng ta lại ác hơn ngày xưa?
Những gì đang diễn ra ở đất nước ta hôm nay, có lẽ cần phải được suy nghĩ cho thật kỹ. Ví dụ, tại sao nhiều người có tiền mà vẫn tham nhũng khủng khiếp như vậy? Có lẽ đó không phải văn hóa.
Người ta hay nói “bần cùng sinh đạo tặc” nhưng nhìn vào xã hội mình, đúng là đạo tặc có một phần từ bần cùng đi lên, nhưng một phần rất đông đạo tặc lại sinh ra bởi những người không bần cùng. Những quan chức phạm hàng loạt tội ác mà chúng ta thấy trong những năm qua, họ đâu phải là những người bần cùng?
Chúng ta có thể dùng từ gì khác ngoài từ “dã man” khi mà một con người có thể cứa cổ một đứa bé 8 tháng tuổi, khi mà một cậu thanh niên còn đang đi học có thể giết chết cả một gia đình để cướp của, hay một chàng trai trẻ mặt mũi sáng ngời có thể giết cả gia đình bạn gái để trả thù.
Mà sự tàn ác không chỉ xuất hiện ở đó. Tôi nhìn thấy sự tàn ác cả ở những vụ án tham ô, tham nhũng, cướp đất dân nghèo của những người có quyền lực.
Tôi nhìn thấy sự tàn ác trong những vụ án oan mà những người đại diện pháp luật bằng sự lạnh lùng, vô tình, vô trách nhiệm của họ, đã vội vã đưa ra những kết luận điều tra vô lý nhất mà không cần quan tâm đến việc họ có thể đẩy một con người vô tội vào con đường chết.
Không biết các nhà lãnh đạo đất nước có bao giờ ra đường nhìn những người nông dân đi biểu tình không. Nhưng tôi cứ nhìn những bà già trùm khăn ngồi bên vệ đường trong đoàn biểu tình, càng nhìn càng không tin nổi họ đang làm gì xấu hay đang cố giành về cho mình những thứ không phải của mình.
Nếu bản chất họ thế thì sẽ không có việc họ đi theo cách mạng trong suốt cuộc kháng chiến. Họ sẽ không hiến cả nhà cửa của mình, gia sản của mình, con cái của mình cho cách mạng.
Vậy mà chúng ta đã làm gì để khiến họ thành ra như thế? Tại sao những cái đã tạo ra sức mạnh phi thường cho chúng ta trong quá khứ thì giờ đây chúng ta lại đang phá vỡ nó?
Khi góp ý cho Đại hội Đảng, tôi từng nói một điều rất đau khổ là bản thân chúng ta chưa tạo được một cơ chế dân chủ cho chính Đảng của mình. Và khi chưa thể làm được điều đó, ta khó lòng tạo ra sự dân chủ cho cả xã hội.
Và sự mất dân chủ này sẽ làm biến dạng ghê gớm, biến dạng sâu sắc Đảng. Sự biến dạng này nó sẽ gây ra những sự biến dạng trong các vấn đề khác: vấn đề về kinh tế, về xây dựng, về giáo dục, về con người… Mà sự biến dạng đó sẽ vô cùng nguy hiểm!
Việc những người Việt sẵn sàng trói và đánh đến chết một kẻ trộm chó không đúng với bản chất của dân tộc này. Việc 5 người công an cùng đánh một nghi can của vụ án đến chết cũng không đúng với những gì tôi biết về dân tộc này. Tôi không tin một người có thể cứa cổ đứa trẻ 8 tháng tuổi có thể chết vì dân tộc mình. Những người không biết động lòng, không biết xót xa trước sự đau khổ của người khác thì không thể nào chờ đợi tình yêu đất nước từ họ.
Có lẽ, những điều mà chúng ta đã từng vì nó mà chiến đấu ngày xưa, thì giờ chúng ta đang phản bội nó, đi ngược lại nó, xa rời nó.
Ngày xưa chúng ta chiến đấu để bảo vệ nhân dân, để giải thoát nhân dân khỏi những bất công, bóc lột, thì bây giờ sự bất công đang quay trở lại trong sự phân chia lợi ích giữa những người có chức có quyền với những người dân thường, giữa những người giàu với những người nghèo.
Khi người dân yêu ta, họ sẽ yêu đến tận cùng. Nhưng để đến lúc họ quay lưng lại, thì sự quay lưng ấy cũng có thể sẽ khủng khiếp hơn cả những gì mà chúng ta có thể hình dung. Tôi cầu mong chúng ta sẽ thức tỉnh sớm để vẫn giữ gìn được bản chất tốt đẹp của dân tộc này!".
Deo me may chi noi lao -bo toi cung la nan nhan cua thang Duan va Le duc tho .
Trả lờiXóa