Chủ Nhật, 10 tháng 8, 2014

"Những kẻ sợ... xìu" và "Bia bia rượu rượu"

Những kẻ sợ... xìu!
Nguyễn Đình Bổn: Một buổi trưa đang ngủ, nghe tiếng chim sẻ kêu thảm thiết, tôi bước ra ban công, nhìn xuống đường hẻm, thì ra có một tay đang bẫy chim sẻ bằng một cái máy phát tiếng chim kêu. Hằng ngày tôi vẫn yêu quí loài này, thỉnh thoảng để cơm nguội cho chúng ăn, nên tức giận đuổi đàn chim bay xa, mặc cho tay bẫy chim đội nón cối chửi thề.

Tìm hiểu tôi mới biết họ bẫy chim không phải để bán cho người phóng sinh, mà để bán cho các nhà hàng. Họ sẽ cắt tiết chim sẻ cho "quí ông" thưởng thức, sau đó rô-ti nó, với lời đồn uống máu và ăn thịt loài chim bé nhỏ này sẽ... cường dương!


Tôi có người bạn, là nhà báo, anh bạn này thường tiếp cận các quan chức bậc trung, từ tỉnh xuống, kể rằng, đến nhà các quan này, phần lớn họ đều có những tủ rượu hoành tráng, trong đó ngâm toàn “hàng độc” từ khắp núi rừng, biển đảo. Không có giống loài nào mà không bị họ tàn sát, từ chim muông, cá, sâm… đến các loại rễ cây rừng, với mục đích tối hậu là vỗ về cho cái của ấy nó dựng lên khi hữu sự! (Không biết những quan chức cấp cao hơn, thì tủ rượu họ sẽ có những :hàng độc" thế nào?)

Con người cũng như mọi loài động vật khác, bản năng truyền giống là luôn hiện hữu. Nhưng con người khác con vật ở chỗ chứa chất lòng tham ái đến ngu muội. Khi về già, con vật thản nhiên chấp nhận chuyện tắt dục, trong khi con người (phần lớn là đàn ông) không muốn thừa nhận việc này, và họ tìm mọi cách để duy trì nó, bất chấp qui luật tự nhiên bằng cách tàn sát các giống loài khác, chỉ để thỏa mãn dục vọng của mình. 


Có một triết lý nhân quả ở đây: những ai bị ám ảnh tình dục, luôn sợ mình bất lực thì cái sự bất lực đó nó đến càng sớm. Và bởi vậy càng lo sợ bị xìu thì nó càng mau xìu, cứ nghĩ đến chuyện làm thế nào để chứng minh “sức mạnh đàn ông” của mình thì không ít kẻ chưa già mà đã “cúp bình thiếc”!

Cứ theo thống kê của google, Việt Nam là quốc gia tìm kiếm từ sex hàng đầu thế giới mà suy thì cái sự ám ảnh tính dục đối với đàn ông Việt nó “cao trào” đến mức độ nào. Một xã hội suy đồi là khi người ta không dùng năng lượng bản thân để hướng suy nghĩ, hành động, việc làm vào những vấn đề có thể đem lại lợi ích cho bản thân, cộng đồng mà chỉ chăm chăm vào việc thỏa mãn dục tình. 

Nhưng cũng oái ăm thay, bởi cứ theo đuổi dục vọng thì càng dễ thất bại trước dục vọng, và hậu quả nhãn tiền là núi rừng sông biển cạn kiệt, động vật từ quí hiếm đến hiền lành lần lượt chết oan dưới bàn tay của những kẻ luôn sợ thất bại trước một hành động lẽ ra thật hoan lạc, thật gắn bó và chỉ giành cho những mối luyến ái chân thực!

(Tạp bút "Đàn ông, đàn bà, mọi thứ...")
http://nguyendinhbon.blogspot.ch/2014/08/nhung-ke-so-xiu.html


Bia bia rượu rượu
by Bổn Nguyễn Đình 


Nhân chuyện thiên hạ xôn xao vì một dự luật sẽ cấm bán rượu sau 22 giờ, mình cũng bàn một chút về rượu, dù tửu lượng của tui có thể xem là… hạng bét.

Có thế thấy bây giờ thì tại Việt Nam, cả 3 miền Bắc Trung Nam quán nhậu hàng hàng lớp lớp, đệ tử lưu linh nảy nòi khắp chốn cùng quê. Vì sao người Việt lại nhậu nhiều như vậy có lẽ cần có một nghiên cứu nghiêm túc, bài viết này trong những ngày nằm bệnh chỉ là những ký ức cũ vui vui và những gì mắt thấy tai nghe có liên quan đến rượu.

Sau 1975 khi gia đình tôi vào miền tây nam bộ sinh sống, phải nói ngày ấy người miền tây nhậu nhiều hơn hẳn các vùng miền khác. Lớn lên, thời thanh niên tui cũng có thể lai rai vài xị với bạn bè, dù chủ yếu cầm... chai rót rượu cho tụi nó uống vì tửu lượng kém cỏi. Lớn lên chút nữa, tham gia viết lách thơ tình văn tình, rồi quen với nhiều anh em văn nghệ đồng bằng, lại thấy bàn nhậu là nơi vui vẻ nhứt. Đi đến đâu cũng rượu, nhưng rất vui, tình cảm lai láng giáo khoa thư.

Toàn vùng đồng bằng sông Cửu long hình như ai cũng quen với chuyện nhậu, nhưng rượu thì không giống nhau. Nếu tính từ Sài Gòn tính xuống, tới Long An có đế Gò Đen khá nặng, qua Tiền Giang ruợu miệt Chợ Gạo cũng cháy cổ, nhưng đến miệt Cái Bè, xuống Vĩnh Long, qua Sa Đéc hay xuôi về Cần Thơ, Sóc Trăng, qua An Giang, Châu Đốc...rượu bỗng... lạt nhách, rồi lạ lùng thay xuống đến Cà Mau thì lại nặng đô lên, Nàng Hương có thể rót ra đốt cháy nướng khô! Rượu nặng nhẹ khác nhau, tửu lượng thì nơi đâu cũng có cao thủ hay... hò thủ (uống xong ói, như tui), và cách uống cũng khác. Nếu ở Long An, Mỹ Tho uống rượu bằng cái chung nhỏ thì ở Cần Thơ, Hậu Giang... chơi bằng cốc to, thậm chí ly uống nước, nhưng xuống Cà Mau trở lại uống bằng chung. Hồi đó ở HVN Cà Mau, có "tục lệ", anh em xuống chơi là nhậu miệt mài, và khi tiễn nhau ra xe đò, nhất quyết người đưa phải mang theo một chai rượu và một cái chung, "chủ" sẽ tiễn "khách" bằng rượu đến khi... xe chạy!!!

Bây giờ thì sống ở Sài Gòn, có nhắm mắt cũng biết quán nhậu quá nhiều. Từ nhà hàng sang trọng đến quán cóc vỉa hè và những quán… bờ tường. Những buổi chiều có khi đi ngang qua khu vực Chùa Nghệ sĩ thấy gái xinh trai đẹp cứ thản nhiên ngồi tựa vách tường với cái vỉa hè rộng không quá 1m để vừa uống bia vừa gặm chân gà nhập từ Trung Quốc. Tôi không biêt có nước nào trên thế giới người ta lại nhậu nhiều như nước mình? Nhậu nhiều đến nổi thành “văn hóa nhậu”. Vừa làm quen: nhậu! Muốn thăng tiến: nhậu! Mưa buồn nắng đẹp, trưa rảnh tối mát đều nhậu. Đám ma, đám cưới, thôi nôi chi cũng nhậu…

Cái dự luật cấm rượu bia sau 22g không biết có được thông qua hay không nhưng có lẽ với tính cách “sa lầy trong men” của người Việt hiện nay nó khó mà hiện thực. Nó rồi cũng như những luật “cấm hút thuốc nơi công cộng” hay… cấm đái bậy mà thôi!

Tôi có nhiều bạn bè và tôi cũng khoái những cuộc nhậu thân tình. Nhưng cứ nhìn đất nước như một bàn nhậu khổng lồ, lẽ nào chúng ta không tự hỏi: có bao nhiêu tiền của và sức mạnh tri thức trôi theo dòng bia rượu ê hề kia khi mà ở những vùng cao, vùng sâu, trẻ em vẫn phải ăn cơm với nòng nọc và đu dây qua suối đến trường?

http://nguyendinhbon.blogspot.ch/2014/07/bia-bia-ruou-ruou.html

1 nhận xét:

  1. Xấu hổ quá, lãnh đạo ăn nhậu thì dân ăn nhậu .

    Trả lờiXóa