Thứ Ba, 4 tháng 10, 2011

Một số câu thơ về Vợ

 Một số câu thơ về Vợ

SỢ VỢ

Khuyết danh

Ngồi buồn kiếm chuyện nói chơi,
Nhất vợ nhì trời... là chuyện tự nhiên.
Ðàn ông sợ vợ thì sang,
Ðàn ông đánh vợ tan hoang cửa nhà.

Ðàn ông không biết thờ "bà"
Cuộc đời lận đận kể là vứt đi.
Ðàn ông sợ vợ ai khi,
Vợ mình, mình sợ sá gì thế gian!!!

Ðàn ông khí phách ngang tàng,
Nghe lời vợ dạy là hàng "trượng phu."
Ðàn ông đánh vợ là ngu,
Tốn tiền cơm nước, ở tù như chơi.

Lấy nàng từ thuở mười ba,
Ðến khi mười chín tôi đà năm con.
Nàng thì trông hãy còn son,
Tôi thì đinh ốc, bù lon rã rời.

Nắng mưa là chuyện của trời,
Tề gia nội trợ có tôi bao thầu.
Suốt ngày cày cấy như trâu,
Chiều về rửa chén cũng "ngầu" như ai.

Nấu cơm, đi chợ hàng ngày,
Bồng con, thay tã tôi đây vẹn toàn.
Lau nhà, lau cửa chẳng màng,
Ôi thời oanh liệt ngang tàng còn đâu.

Nhiều khi muốn hộc xì dầu,
Xin nàng nghỉ phép, nàng chau đôi mày.
Nàng đòi thi đấu võ đài,
Tung ra một chưởng, chén bay ào ào.

Nhớ xưa mình mới quen nhau,
Em ăn, em nói ngọt ngào dễ thương.
Cho nên tôi mới bị lường,
Mang thân ngà ngọc cậy nương nơi nàng. 
Than ôi thực tế phũ phàng,
Mày râu một kiếp thôi đành đi đoong.
Một lòng thờ dzợ sắt son,
Còn non còn nước thì tôi còn... thờ   

Chỉ có ở Việt Nam - Only in VIETNAM (part 10)

Thư giãn:

Chỉ có ở Việt Nam - Only in VIETNAM (part 10)





HÔN NHAU HAI ĐỨA… CÙNG ĐAU

Thứ Hai, 3 tháng 10, 2011

Khúc hát biển đảo Tổ quốc tôi

Paul Krugman: “Kinh tế sẽ suy yếu, nếu tiếp tục bị rút máu”

Paul Krugman: “Kinh tế sẽ suy yếu, nếu tiếp tục bị rút máu”

(Tamnhin.net) – Giáo sư Paul Krugman, người từng đoạt giải Nobel kinh tế , đã đổ lỗi cho chính sách thắt chặt tài chính tiền tệ cản trở đà phục hồi kinh tế thế giới. 

Giáo sư Paul Krugman, người đoạt giải Nobel kinh tế 2008
 
“Nhật báo Kinh tế” Đài Loan ngày 20/9 đăng lại bài của Giáo sư Paul Krugman, giảng dạy  tại Trường đại học Princeston, người được giải thưởng Nô ben kinh tế năm 2008 cho rằng Kinh tế Mỹ và thế giới sẽ chậm phục hồi và phát triển nếu vẫn tiếp tục thực hiện chính sách thắt chặt tiền tệ hiện nay.

Trong bài  “Kinh tế sẽ suy yếu nếu tiếp tục bị rút máu” đăng trên chuyên mục “Vấn đề Kinh tế” của tờ New York Times, Giáo sư Paul Krugman viết: Trước đây trong giới y học, từng có các bác sĩ chủ trương rút bớt máu bệnh nhân để trị bệnh. Nhưng hiện nay đa số y bác sĩ đều cho rằng rút bớt máu có thể làm tác nhân gây bệnh càng hoành hành, bệnh nhân càng suy nhược và lâu hồi phục sức khỏe.

Nhưng điều bất hạnh hiện nay là hầu hết các nhà quyết sách kinh tế ở các nước lại áp dụng biện pháp rút bớt máu kinh tế. Rút bớt máu kinh tế chẳng những làm dân chúng đau khổ mà còn làm xói mòn cơ sở phát triển kinh tế bền vững của đất nước.

Khi kinh tế lâm vào suy thoái và khủng hoảng, những người chủ trương chính sách thắt chặt kinh tế tài chính ở Mỹ và các nước Châu Âu thắng thế, nên hơn một năm rưỡi qua, chính sách này được thực hiện rộng khắp các nơi. Lập luận của những người này là nếu các nước đều thực hiện chính sách khắc khổ, cắt giảm chi tiêu, thắt lưng buộc bụng thì sẽ giảm được thâm hụt ngân sách. Từ đó, nhà nước lấy lại niềm tin trong dân chúng và kinh tế nhanh chóng phục hồi.

Vậy là cả Châu Âu thực hiện thắt chặt. Những nước kinh tế vẫn đang phát triển lành mạnh thì thắt chặt đôi chút gọi là “thắt chặt ôn hòa”, còn những nước có vấn đề lớn như Hy Lạp, Ireland, Tây Ban Nha, Italia thực hiện “thít chặt”, đại cắt giảm chi tiêu.

Tại Mỹ từ năm 2009, chính phủ liên bang thực hiện biện pháp “thắt chặt ôn hòa”, nhưng chính quyền các bang lại “thít chặt”. Nhìn tổng thể, chính sách của Mỹ đại thể cũng giống như các nước Châu Âu.

Viễn tưởng (II)

Viễn tưởng (II)
 
Nguyễn Trung

III. Sự lựa chọn của nước ta

Trên thế giới đang diễn ra những thay đổi sâu sắc và quyết liệt như đã trình bày trong phần I và II.
Bản thân sự phát triển kinh tế - xã hội của Việt Nam đã kết thúc thời kỳ phát triển ban đầu, bây giờ đất nước cũng phải thay đổi để đi vào một thời kỳ phát triển mới.
Đòi hỏi phải thay đổi cùng một lúc đến từ hai hướng bên ngoài và bên trong với tầm vóc và mức độ quyết liệt như vậy khiến cho sự thay đổi mà nước ta bây giờ dứt khoát phải lựa chọn trở nên  bất khả kháng: Hoặc là, hay sẽ là…
Những thay đổi đang diễn ra trên thế giới và cách ứng xử của mọi quốc gia, nhất là của các “nhân vật quan trọng” trên sân khấu thế giới – dù là những nước phát triển hay đang phát triển, gợi ý cho chúng ta nhiều điều trên ba phương diện: (a) nhìn nhận tầm vóc sự thay đổi để có quyết tâm tìm và lựa chọn lối ra cho chính quốc gia mình; (b) những gợi ý về những quyết sách nước ta phải lựa chọn; (c) cuộc chạy đua nghẹt thở với thời gian mọi quốc gia đang bước vào.
 Đối với nước ta, việc phải dấn thân bước vào sự thay đổi mang tính quyết liệt và bức thiết như vậy thực sự là bước vào một chặng đường phấn đấu mới chưa từng có trong lịch sử đất nước.
Dù với cái giá đau thương như thế nào, chặng đường đất nước đã trải qua được trong thế kỷ trước là chặng đường hoàn thành sự nghiệp giành lại độc lập thống nhất đất nước. Chặng đường tiếp theo đất nước ta bây giờ phải thay đổi tất cả để từ nay bước vào có thể đặt tên là chặng đường phát triển đổi đời đất nước, đổi đời chính dân tộc Việt Nam ta, để nước ta sớm trở thành một quốc gia phát triển có vị thế xứng đáng với chính nó trong thế giới hiện đại ngày nay.
Gọi đấy là chặng đường tiếp theo hàm nghĩa dứt khoát là kế thừa, sàng lọc, cải tạo, phát triển những gì đã làm được trong chặng đường trước, để đưa đất nước bước vào chặng đường mới, để đi tiếp.

Viễn tưởng (I)

Viễn tưởng (I)
 
Nguyễn Trung
 
 
 
Lời nói đầu
 
Trong khi viết bài “Việt Nam và vấn đề sử dụng người tài trong giai đoạn hiện nay(Thời Đại Mới – số 22, tháng 8 – 2011), như một tất yếu khách quan, tôi đụng chạm phải nhiều vấn đề nóng bỏng trong bối cảnh đất nước đang đứng trước ngã ba đường, hoặc là.., hay sẽ là…. Ngay lập tức tôi bị thôi thúc: Phải nói suy nghĩ của mình về những câu hỏi tự mình đặt ra trong bài viết này. Lẽ đơn giản tôi không được phép chỉ đóng vai “người bình luận”.  
 
Tôi dự định sẽ tìm cách trình bày tập trung những suy nghĩ của mình liên quan đến những câu hỏi đề ra vào 3 bài viết tiếp theo:
  • “Đất nước đang đứng trước bước ngoặt bất khả kháng như một định mệnh”
  • “Suy nghĩ về sự nghiệp duy tân đất nước”
  • “Đảng Cộng Sản Việt Nam phải giành lại vai trò lãnh đạo bị đánh mất”
Với tất cả nỗ lực, tôi cố bám sát thực tế nghiệt ngã, chỉ để tìm ra những khả năng khả thi tối thiểu có thể có trong tình hình hiện nay cho việc giải quyết một số vấn đề hệ trọng đất nước. Tuy nhiên với nhiều lý do xác đáng, sẽ có những câu hỏi khó hoặc đến nay tôi chưa thể trả lời được. Vì những lẽ này, cả ba bài dự định viết này sẽ có cái tựa đề chung là Viễn tưởng.
 
Sự thôi thúc trong thâm tâm khiến tôi bỏ qua mọi hạn chế và ngần ngại của bản thân, liều lĩnh viết ra 3 bài viết này với hy vọng sẽ nhận được sự trao đổi rộng rãi trong dư luận.
 
Tất cả vì tổ quốc yêu dấu của chúng ta.
   
Bài 1
 
Đất nước đang đứng trước bước ngoặt mới
bất khả kháng như một định mệnh
 
         
          Trong bài “Việt Nam và vấn đề sử dụng người tài…”, tôi căn cứ vào (1) những thay đổi sâu sắc đang diễn ra trên thế giới, (2) hiện tượng Trung Quốc đang trên đường ngoi lên thành siêu cường mà Việt Nam không may trở thành chướng ngại vật tự nhiên số 1 cần khắc phục, và (3) Việt Nam đã hoàn tất thời kỳ phát triển ban đầu có tên gọi là “đổi mới”, nay bắt buộc phải chuyển sang một  thời kỳ phát triển mới trong bối cảnh mới của thế giới, tôi đi đến kết luận: Việt Nam phải triệt để tự thay đổi chính mình để trụ được và phát triển được trong thế giới quyết liệt ngày nay.
 
          Sự thay đổi phải thực hiện này vừa là bất khả kháng với nghĩa không thể tránh né được, vừa quyết liệt với ý nghĩa phải loại bỏ hay phủ định rất nhiều cái “hôm qua còn là chuẩn mực”, và đồng thời phải đặt ra cái đích và nhiều tiêu chí hay chuẩn mực mới khác hẳn những gì đã diễn ra trên đất nước ta. Đấy có lẽ sẽ phải là sự thay đổi chưa từng có trên đất nước ta kể từ ngày lập nước, đến mức trong thâm tâm tôi muốn nói: Trên con đường phát triển của mình, nước ta một lần nữa đứng trước một bước ngoặt định mệnh mới: Sống hay là chết!  
 
          Kết luận như vậy là điểm tựa cho 3 bài tôi sẽ viết ra.
 
          Trong bài 1 này, tôi cố gắng trình bày suy nghĩ của mình chung quanh chủ đề đất nước ta đứng trước bước ngoặt của định mệnh và hướng thay đổi nước ta nên lựa chọn.
 
          Bài này sẽ gồm 3 phần:
 
          I.    Những thay đổi lớn đang diễn ra trên thế giới
          II.   Những vấn đề đặt ra từ Trung Quốc
          III. Sự lựa chọn của nước ta 
 
 
I. Những thay đổi lớn đang diễn ra trên thế giới 
 
Trong một số bài viết của tôi từ những năm gần đây có liên quan đến chủ đề này (mở đầu từ bài “Ngã ba 2007”, trên Tia Sáng tháng 12-2007 và tháng 1-2008), dần dần tôi hiểu rằng tình hình kinh tế - chính trị thế giới đang chuyển đổi sang một thời kỳ mới. Thế giới chúng ta đang sống có nhiều cái mới và bất định khác trước. Đương nhiên, sự chuyển đổi này không phải là có tính gián đoạn hoặc gãy khúc, mà là quá trình tiếp nối những thay đổi diễn ra liên tục ở khắp các châu lục, được tích tụ thành những động lực của sự chuyển đổi hiện nay trên thế giới. 
Nhìn lại bức tranh chính trị toàn cảnh của thế giới từ nửa sau của thế kỷ XX, có thể tạm đưa ra những cột mốc để so sánh:  

Thứ Bảy, 1 tháng 10, 2011

Chuyện vua Quang Trung sai sứ sang Trung Quốc đòi đất và cầu hôn

Chuyện vua Quang Trung sai sứ
sang Trung Quốc đòi đất và cầu hôn
 
Cuối năm Mậu Thân, khi mang đại binh đến Tam Điệp để chuẩn bị đánh quân Thanh, vua Quang Trung từng nói với những người xung quanh: “Cứ để cho ta mươi năm nữa, nước ta giàu, dân ta mạnh thì ta có sợ gì chúng”. 
 
 
Quả vậy, sau khi quét sạch quân Thanh ra khỏi đất nước tới những năm 1790, 1791, 1792, đời sống của nhân dân ta được cải thiện nhiều. Nông nghiệp, công thương nghiệp đều được phục hồi. Vua Quang Trung thấy đã tới lúc phải đặt vấn đề đòi hai tỉnh Quảng Đông, Quảng Tây với vua Càn Long nhà Thanh. Để thăm dò thái độ của nhà Thanh, vua Quang Trung đưa thư sang cầu hôn và đòi Càn Long cắt đất hai tỉnh Quảng Đông, Quảng Tây làm đô. Vũ Văn Dũng, một vị tướng tài được giao nhiệm vụ đi sứ sang Thanh.

Trung Quốc có mở được mặt trận biển Đông?

Trung Quốc có mở được mặt trận biển Đông?

Biển Đông là sự thèm khát kịch liệt và thái quá của Trung Quốc, ở đó không chỉ là ước muốn chiếm đoạt vì kinh tế, mà đó còn là không gian chứng tỏ Trung Quốc trở thành cường quốc với thế giới như thế nào.
 
Sự thái quá một cách đồng bống về cơ thể của mình, Trung Quốc đã cho thế giới thấy sự to kềnh của một đất nước nóng vội mọi mặt, và cường điệu đủ thứ.
 
Hình thể biển Đông với các lợi ích khối và đồng minh, 
rất khó cho Trung Quốc mở mặt trận xâm chiếm bằng súng đạn.

Biển Đông là thế trận vững chắc mà từ xưa, các nước nhỏ bé trong khu vực đã biết liên lạc với nhau để xây dựng các chính sách đương đầu phù hợp mà đỉnh cao là thiết chế ASEAN. Trong khuôn khổ này, chỉ còn thiếu một hiệp ước mang tính răn đe với bên ngoài, là bất cứ nước nào trên thế giới động vào bất cứ nước nào trong khối ASEAN là động vào khối này và hoạt động vũ lực toàn khối được điều vào để bảo vệ nước bị xâm chiếm.
 
Chỉ khi có được hiệp ước vững mạnh đó, ASEAN mới chứng tỏ được cho thế giới sự đoàn kết mạnh mẽ hơn và cảm hứng lan truyền hơn với các nước phương Tây cũng như Hoa Kỳ. Vấn đề là lúc nào hiệp ước được bàn đến mà không ảnh hưởng bang giao đến Trung Hoa khổng lồ về hình thể.
 
Nhưng, không vì thế mà không đề cập đến một khối hùng mạnh và giàu tài nguyên như ASEAN sở hữu biển Đông.
 
Chắc chắn, khi đặt bút ký những văn kiện cấp tiến đó cho biển Đông, tư tưởng đại hán sẽ tức giận và sử dụng mọi công cụ để đe doạ, và gây hấn. Ngòi nổ tích lụ lâu ngày cũng bộc phát với tính tình nóng giận của Trung Quốc. Nhưng, Bắc Kinh chưa dại khởi sự một mặt trận súng đạn thật sự trên biển Đông khi mà công cụ đe doạ, thăm dò, nắn gân, bẻ đũa từng chiếc vẫn còn hiệu quả.

Trung Quốc muốn chiến tranh - Đã đến lúc dạy cho các nước xung quanh biển Đông một bài học

Washington Times

Trung Quốc muốn chiến tranh -
Đã đến lúc dạy cho các nước
xung quanh biển Đông một bài học
Miles Yu

28-09-2011

 

Bài báo hàng đầu trên Hoàn Cầu Thời báo, cơ quan ngôn luận của Đảng Cộng sản Trung Quốc, hôm thứ Ba có lời kêu gọi gây hoang mang về tuyên bố chiến tranh chống Việt Nam và Philippines, hai nước mà trong các tuần gần đây đã có những lời phản đối to nhất, chống lại các tuyên bố chủ quyền toàn bộ trên biển Đông (nguyên văn: Nam Hải) của Trung Quốc.

Tựa đề “Đã đến lúc sử dụng vũ lực ở biển Đông; Hãy tiến hành chiến tranh với Philippines và Việt Nam để ngăn chặn có thêm chiến tranh”, bài báo của tác giả Long Tao, một bút danh có thể dịch theo nghĩa đen là “Lời giáo huấn của rồng”. Cái tên này muốn ám chỉ đến chương thứ ba trong tác phẩm cổ điển quân sự cổ đại Trung Quốc nổi tiếng “Sáu giáo lý bí mật quân sự”, rằng ngoài những điều khác, thúc đẩy ý tưởng về cách tốt nhất để tạo ra sự kinh hoàng trong quân sự là tiêu diệt những kẻ bất đồng cao cấp nhất.

Việt Nam được Trung Quốc coi như một nước có khả năng quân sự nhất, đất nước mà chính phủ kiên quyết nhất về chính trị, liên quan đến thách thức tuyên bố chủ quyền lãnh thổ của Trung Quốc ở biển Đông.

Gần đây, Philippines đã chọc tức Trung Quốc rất nhiều vì gần gũi với Nhật Bản, và hành động thành công và khó chịu [của Philippines] hồi tuần trước là tổ chức các cuộc hội đàm với ASEAN mà không mời Trung Quốc, hợp tác và làm rõ các tuyên bố tranh chấp, cũng như đồng thuận về vấn đề biển Đông.

Lời nói bốc lửa trong bài viết “Biển Đông là nơi tốt nhất để Trung Quốc tiến hành chiến tranh” là vì “hơn 1.000 giàn khoan dầu ở đó, không có cái nào thuộc về Trung Quốc, bốn sân bay ở quần đảo Trường Sa, không sân bay nào thuộc về Trung Quốc, một khi tuyên bố chiến tranh, biển Đông sẽ là một biển lửa [đốt giàn khoan dầu]. Ai sẽ gánh chịu nhiều nhất từ ​một cuộc chiến? Một khi chiến tranh bắt đầu ở đó, các công ty dầu phương Tây sẽ chạy khỏi khu vực, ai sẽ chịu thiệt thòi nhất”?

Bài viết này tiếp tục tính toán rằng, “các cuộc chiến tranh nên tập trung tấn công vào Philippines và Việt Nam, là hai nước gây rối nhiều nhất, để đạt được hiệu quả của việc giết một con gà để dọa con khỉ”.

Về khả năng có thể có sự can thiệp của Mỹ khi Trung Quốc bắt đầu một cuộc chiến ở biển Đông hay không? Theo như bài báo thì, không có gì phải lo, vì Mỹ hoàn toàn không thể mở một mặt trận thứ hai ở biển Đông để đánh Trung Quốc vì Mỹ bị sa lầy trong cuộc chiến chống khủng bố ở Trung Đông.

Chuyên gia TQ kêu gọi chiến tranh biển

Chuyên gia TQ kêu gọi chiến tranh biển

Tàu cá Việt Nam đi ngan qua tàu chiến USS Chung-Hoon tại cảng Tiên Sa, Đà Nẵng hôm 15/7/2011

BBC: Xã luận của báo Trung Quốc nói Việt Nam gây căng thẳng trên Biển Đông
Phân tích gia Trung Quốc đã có bài trên Hoàn cầu Thời báo của Đảng Cộng sản Trung Quốc kêu gọi dạy Việt Nam và Philippines 'bài học đạo đức' bằng vũ lực.
Bài báo bằng tiếng Hoa được đăng hôm 27/9 và bản dịch tiếng Anh sau đó đã xuất hiện và lan tỏa trên mạng internet.
Xã luận mang tựa đề "Thời cơ tốt để có hành động quân sự tại Nam Hải" trên báo đảng là của tác giả Long Tao, phân tích gia chiến lược của tổ chức phi chính phủ Quỹ Năng lượng Trung Quốc và cũng là chuyên gia của Trung tâm An ninh Phi truyền thống và Phát triển Hòa bình của Đại học Triết Giang.
Ông Long viết: "Đừng lo ngại về các cuộc chiến quy mô nhỏ; đây là cách tốt nhất để giải tỏa nguy cơ chiến tranh.
"Đánh vài trận nhỏ là có thể tránh được những trận đánh lớn."
Phân tích gia này cũng nói Trung Quốc cần chĩa mũi nhọn vào Việt Nam và Philippines, hai nước mà họ cho là đang tìm cách quốc tế hóa vấn đề Biển Đông và kéo Hoa Kỳ vào cuộc.
"Tôi cảm thấy trong cuộc chiến trên Biển Nam Trung Hoa, chúng ta cần thu hẹp phạm vi tấn công và tập trung vào những nước đang ra vẻ ta đây nhất hiện nay, Philippines và Việt Nam.
"Giết những con gà để dọa bầy khỉ."
Mặc dù vậy ông Long Tao cũng nói Trung Quốc phải dùng các biện pháp hòa bình để ngăn cản các nước xâm phạm lãnh hải của Trung Quốc.
'Cướp' đảo